Murakami, chạy bộ và Jazz

Thứ năm - 12/03/2015 04:26

 Bất kỳ độc giả nghiêm túc nào của Haruki Murakami, thậm chí có thể là một người bình thường đều có thể nghĩ rằng Murakami là một trong những nhà văn còn sống được yêu thích nhất trên thế giới. Người đàn ông có hai niềm đam mê sâu sắc: chạy và nhạc Jazz.
Trong hồi ký What I Talk About When I Talk About Running (Tôi nói gì khi kể về chạy bộ) của mình, ông kể câu chuyện về cách ông trở thành người chạy bộ và gắn nó với cách trở thành một nhà văn.
Liệu chạy bộ và viết văn là hai lĩnh vực hoàn toàn riêng biệt? Haruki Murakami đã lý giải điều này, ông miêu tả việc chạy bộ như một sự hướng đến cái dẻo dai thể chất, duy trì sự tĩnh lặng riêng tư cho sức khỏe tinh thần, từ đó, ông tìm ra mối liên hệ tương đồng giữa việc chạy bộ hàng ngày với việc viết tiểu thuyết.
“Ba mươi ba là tuổi hồi ấy. Vẫn còn khá trẻ, dù không còn là một chàng  trai trẻ nữa. Cái tuổi mà Jesus Christ chết. Cái tuổi mà Scott Fizgarald bắt đầu xuống dốc. Cái tuổi khi tôi bắt đầu cuộc đời chạy bộ của mình, và đó là điểm xuất phát muộn màng nhưng chân thực của tôi, làm tiểu thuyết gia.”…

Murakami: “Lần đầu tiên tôi biết đến Jazz năm 1964 – khi tôi 15 tuổi”

Sau 30 tuổi, sau khi ông bán Peter Cat – một quán nhạc Jazz ở Tokyo, nơi ông dành hầu hết mọi thứ cho nó những năm 1970, ông không để âm nhạc lại phía sau, ông có một bộ sưu tập đĩa nhạc đồ sộ, ông dệt những gì có trong Jazz vào tiểu thuyết của mình. Thậm chí ông còn viết những bài luận như Portrait in Jazz (Tạm dịch: Chân dung trong nhạc Jazz).
“Lần đầu tiên tôi biết đến Jazz năm 1964 – khi tôi 15 tuổi”, Murakami viết trên tờ New York Times. “Art Blakey và Messengers biểu diễn tại Kobe vào tháng Giêng năm đó và tôi nhận được tấm vé nhân dịp sinh nhật. Đây là lần đầu tiên tôi thực sự nghe Jazz, nó khiến tôi sửng sốt. Tôi bị sét đánh”. Mặc dù là người không có kỹ năng âm nhạc, nhưng ông thường cảm thấy rằng trong đầu ông “có một cái gì đó giống như âm nhạc đang cuộn thành những con sóng mạnh mẽ. Tôi tự hỏi rằng nếu được, có thể cho tôi chuyển âm nhạc đó vào tác phẩm. Đó là cách tôi bắt đầu.” 
“Tôi từng làm chủ một CLB nhạc jazz và nghe nhạc jazz hàng ngày từ sáng tới tối. Tôi thích cảm giác nhịp điệu và những khúc ứng tấu trong jazz” – Murakami nói. 
Ông cho rằng trong câu chữ và nhạc Jazz có những nét tương đồng, đó là  sự tự nhiên, nhịp điệu đều đặn, “giai điệu” trong văn học là sự sắp xếp từ ngữ phù hợp với nhịp điệu. Đặc biệt là sự hài hòa, những âm thanh ẩn bên trong hỗ trợ các ngôn từ và ngẫu hứng tự do. Thông qua một số kênh đặc biệt, những câu chuyện vì thế mà tuôn trào từ bên trong. “Tất cả những gì tôi làm là thả mình vào dòng chảy”.
Mỗi tiểu thuyết của Haruki Murakami như một tuyển tập các ca khúc Jazz, Từ Lắng nghe gió hát – tác phẩm đầu tay phát hành năm 1979 đến tiểu thuyết gần đây nhất Tazaki tsukuru không màu và những năm tháng hành hương (2013), độc giả đều bắt gặp giai điệu mượt mà của Jazz.
Dòng nhạc jazz vốn là sự kết hợp độc đáo giữa nhạc blues và hòa âm trong nhạc cổ điển, sự trộn lẫn phức tạp trong tiết tấu của âm nhạc châu Phi và giai điệu theo lối hát ứng tác trong âm nhạc của người Ấn Độ. Những đặc điểm này được nhận thấy trong kiểu cách chơi nhạc Jazz của những nghệ sĩ người Mỹ. 
Peter Cat đã không còn nữa, người hâm mộ còn nơi nào để hòa mình với dòng chảy nhạc Jazz với Murakami. Những nhạc phẩm của Chet Baker, Charlie Parker, Stan Getz, Bill Evans, và Miles Davis bạn có thể tìm thấy ở bất kỳ nơi đâu. Nếu có thể, hãy đến Tokyo một chuyến, hay có thể đến thăm quán cà phê Rokujigen – nơi độc giả Murakami nghe Jazz, gặp gỡ, chia sẻ về tác phẩm của ông. 
Ở đâu đó, trên những đoạn đường tàu điện ngầm giống nhau, bạn có thể truy cập những trang web cũ của Peter Cat để lắng nghe nhạc Jazz, hay “nghe” Jazz trong tiểu thuyết của Murakami.
LILA (theo Openculture)

 



 
Tổng số điểm của bài viết là: 4 trong 1 đánh giá
Xếp hạng: 4 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự gặp gỡ thú vị giữa Victor Hugo và Honoré de Balzac

Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự...

Hiện tượng thú vị này của tự nhiên dễ khiến người ta liên tưởng đến trường hợp hai nhân vật của hai nhà văn lừng danh nước Pháp là Victor Hugo và Honoré de Balzac. (NGUYÊN MINH)

 
Nhân vật Anna Karenina và sự soi chiếu từ nguyên mẫu đời thực

Nhân vật Anna Karenina và sự soi...

Lev Tolstoy - “con sư tử” của văn học Nga thế kỉ XIX - đã tạo ra những tác phẩm vĩ đại từ chất liệu tươi ròng của đời sống. Mỗi nhân vật được ông khắc họa luôn trở thành những điển hình nghệ thuật bất diệt, có tác động sâu đậm đến mọi tầng lớp xã hội. (NGUYỄN THỊ HỒNG​ HOA)

Quảng cáo