"Họ đã ám ảnh cuộc đời tôi"

Thứ hai - 16/06/2014 05:41

VNQĐ online - Tác giả viết tiểu sử nổi tiếng của Patricia Highsmith và Sylvia Plath đã thú nhận rằng các nhân vật trong tác phẩm đã ám ảnh cuộc đời ông.

Trong quá trình viết tiểu sử về Sylvia Plath, Andrew Wilson đã tìm được nhiều bức thư nhà thơ viết khi còn nhỏ - Ảnh: AP

. Andrew Wilson (Anh)

Vào buổi sáng mùa đông lạnh giá 15 năm trước, tôi bước vào bàn làm việc và chờ đợi chiếc hộp bí mật đầu tiên đang được gửi đến. Tôi đã ở Bern, tại thư viên Lưu trữ Thụy Sĩ, nơi cất giữ những chữ viết, nhật ký, bản thảo và cả hình ảnh cá nhân của tiểu thuyết gia Patricia Highsmith. Graham Greene, một “nhà thơ đầy lo âu” đã giao nhiệm vụ cho tôi viết tiểu sử của các tác giả, và tôi cảm thấy ngày càng lo lắng cho chính bản thân mình.

Tôi biết về Highsmith, người đã qua đời vào năm 1995, không phải là tác giả có thể dễ dàng để viết tiểu sử. Bà được biết là người sống khá khép kín.

Bốn năm sau cái chết của bà, tôi cảm thấy bóng tối như làm u ám lương tâm tôi. Tôi bắt đầu đọc những bài báo quen thuộc của bà. Tôi lật lại cuốn nhật ký năm 1942 của bà và nhận thấy: “ Nhìn trước, và nhìn sau/ Thời gian vẫn còn để thay đổi tâm trí bạn/ Perify không còn thời gian an ủi/ Curst được ông chuyển đến trang này”.

Những từ ngữ đó buộc tôi phải dừng lại và suy nghĩ về bản chất của tiểu sử, sự đối lập của của nó là gì. Tôi tốt nghiệp bằng ngôn ngữ năm 1988, có lẽ thời điểm ấy các học giả không thể nhìn thấy mối liên hệ giữa nhân vật và cuộc sống của mình. Có lần, tôi đã nói điều gì đó rất thô kệch về tiểu sử, nhưng may mắn thay, cũng chính ngày hôm đó ở trong kho lưu trữ, sự tò mò đã làm tôi đọc hết trang này đến trang khác, từ cuốn nhật ký này đến hết cuốn nhật ký khác.

Trong suốt năm đó, tôi đã đọc toàn bộ về thời thơ ấu của Highsmith. Khi còn bé, bà có những giấc mơ giết cha dượng, và khi lớn hơn bà đã đọc cuốn tiểu thuyết Little Women. Đầu óc bà bị chôn vùi trong cuốn Menninger’s The Human Mind, một cuốn sách giáo khoa ghi chép đầy đủ lịch sử những hành vi đồi bại và còn hơn thế nữa. Điều này đã bóp méo và làm lệch lạc suy nghĩ của Highsmith. Vì thế, không mấy ngạc nhiên khi lớn lên, bà thường viết về khía cạnh xấu trong bản chất con người.

Cũng từ thời điểm đó, tôi viết tiểu sử về Harold Robbins và nhà thơ Sylvia Plath. Trong mỗi trường hợp, tôi định hướng những điều đơn giản nhất để biết thêm về chủ đề tôi muốn viết. Như Richard Holmes nói: “Tiểu sử, giống như tình yêu, bắt đầu bằng sự tò mò đầy nhiệt huyết”. Trong quá trình nghiên cứu, tôi cảm thấy gần gũi với từng nhân vật, và tôi thường mơ về họ.

Tôi sẽ không bao giờ quên lần đầu tiên Highsmith xuất hiện trong giấc ngủ của tôi. Trong mơ, tôi lang thang vào một ngôi nhà đầy bóng tối, tôi nhìn thấy bà đang ngồi ở bàn trong nhà bếp. Khi nhìn tôi qua làn tóc, tôi thấy da của bà có vẻ nhợt nhạt và đáng lo ngại. Tôi nói với bà về kế hoạch viết tiểu sử và bà gật đầu đồng ý. Không còn nghi ngờ gì nữa, đó chính là mong muốn của bà. Tôi nghĩ bà sẽ hạnh phúc với cuốn sách của tôi.

Khi tôi nghiên cứu Mad Girl’s Love SongLife Before Ted của Sylvia Plath, tôi đã xem một bức thư mà nhà thơ viết khi còn nhỏ. Aurelia, mẹ của bà đã giao tài liệu – thứ chứa đựng nhiều thông tin cá nhân khi Sylvia Plath còn nhỏ cho một người hàng xóm thân quen. Có thể nhiều tác giả viết tiểu sử sẽ bị những thông tin ấy cám dỗ. Họ sẽ để rò rỉ thông tin hoặc bán lại cho các trung tâm lưu trữ. Tôi nghĩ những thứ ấy nên trả lại cho con gái Plath.

Tuy nhiên, tôi không giả vờ là vị thánh hiền. Trước khi sắp xếp các bức thư gửi lại cho con gái bà, Frieda, tôi đã làm gì? Tất nhiên, tôi đã đọc chúng.

Thu Linh theo Telegraph



 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật...

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo