Bài mới nhất

GIAI ĐIỆU MÙA ĐÔNG

 10:50, 11/10/2018

Những dòng nước mắt chảy dài trên má tôi. Tôi hiểu đây là những lời nói cuối, là khúc hát cuối của mẹ cho mối tình đầu đầy đau khổ của mình...

LỬA TỪ QUÁ KHỨ

 10:33, 11/10/2018

Đất thì hẹp/ người thì mau/ biết bao đứa trẻ/đêm sâu không nhà

TÌNH YÊU MÀU LÍNH

 14:35, 26/09/2018

...Tài Trâu bước xuống căn hầm thùng mà hằng ngày vợ thường xích chân thằng con gần ba tuổi dưới đó để đi giao quân.

CỘT MỐC TRONG NGƯỜI

 14:19, 26/09/2018

“Tôi nghĩ, đường ranh giới quy định biên cương, vùng biển có ở trong chính mỗi con người chúng ta. Mỗi người là một cột mốc”.

PHƠI CƠN MƯA LÊN CHIỀU

Đây là tập thơ thứ ba của ông sau các tập Khi xa mặt đất (1997) và Thơ tình Nguyễn Ngọc Hạnh (2012). Phơi cơn mưa lên chiều được giới chuyên môn đánh giá là tập thơ xuất sắc nhất của Nguyễn Ngọc Hạnh.

ĐI NHƯ LÀ Ở LẠI

 08:10, 05/09/2018

None

THẬT GIẢ, CŨ MỚI

 11:08, 20/07/2018

"Bỗng nhiên tôi lạc vào một khu rừng nhiều cây to, cây nhỏ, dây leo và hoa trái, cây cỏ. Đẹp như mô tả thiên đường. Tôi gặp ba con vật quen thuộc trong hẻm..."

MÙA XUÂN TRÊN CON ĐƯỜNG HUYỀN THOẠI

 11:04, 20/07/2018

Mỗi bài viết là một câu chuyện về những gương mặt mới đã sống, chiến đấu hy sinh trong các cuộc chiến tranh...

Bài đọc nhiều nhất
Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)