Hội họa hiện thực: Khai mở nội tâm

Chủ nhật - 12/08/2018 21:19
Sau triển lãm đầu tiên của nhóm họa sĩ Hiện thực cuối năm 2015, rồi “Hiện thực +” hai năm sau đó, và gần đây là một triển lãm cá nhân, công chúng cũng như giới chuyên môn đã có hình dung rõ hơn về những khác biệt thú vị của hội họa hiện thực.

Lấy hiện thực làm nền tảng

Nhen nhóm ý tưởng thành lập từ tháng 11.2014, nhóm Hiện thực gồm 13 thành viên do họa sĩ Phạm Bình Chương làm trưởng nhóm, được giới chuyên môn đánh giá cao khi theo đuổi một phong cách, trường phái mỹ thuật hiếm có tại Việt Nam. Nhóm tập hợp những phong cách khác nhau (hiện thực, cường thực, siêu thực, cực thực…), tuy không đưa ra tiêu chí cụ thể về định hướng sáng tác, song các họa sĩ đã chọn cho riêng mình phong cách phù hợp và lối đi đúng hướng.

Các thành viên nhóm Hiện thực quan niệm, phong cách hiện thực là một lợi thế để thực hiện ý tưởng, giúp công chúng dễ xem, dễ hiểu. Tuy nhiên, để vẽ được như ý muốn, hoặc là vẽ như thật, không đơn giản. Dấn thân vào hiện thực cũng coi như họa sĩ tự trói mình vào những nguyên tắc khắt khe của nền tảng tạo hình, như bố cục, màu sắc hay kỹ thuật diễn tả.


Tác phẩm của Nguyễn Lê Tân tại triển lãm “Hiện thực+”, 12.2017

Theo họa sĩ Phạm Bình Chương, hiện thực là những gì chúng ta có thể cảm nhận, thể hiện, tái hiện được. Với hội họa hiện thực, cần phân biệt ba khái niệm. Thứ nhất là phong cách hiện thực tự nhiên, vẽ giống như mắt nhìn, là phong cách phổ biến ở bất cứ đề tài nào, người xem có thể thấy hình ảnh và không gian tương đối giống trong cuộc sống. Thứ hai là phong cách tả thực, vẽ sao cho giống thật, đến mức có thể đánh lừa được thị giác. Thứ ba là chủ nghĩa Hiện thực do Courbet khởi xướng từ thế kỷ XIX, với tuyên ngôn phải vẽ cái thực tại trong cuộc sống, tức không được tưởng tượng hoặc vẽ những thứ huyền hoặc, huyền thoại.

 “Quan niệm của chúng tôi nghiêng về tả thực. Đặc biệt, trong đường hướng sáng tác, chúng tôi rất mở”. Họa sĩ Phạm Bình Chương cho biết thêm, các họa sĩ lấy hiện thực làm nền tảng để truyền tải tư tưởng và có khuynh hướng tả kỹ đối tượng. Tuy nhiên, yếu tố tả thực chỉ là phong cách chứ không phải cứu cánh. Nếu một họa sĩ chỉ biết tả thực mà không có ý tưởng thì không phải đối tượng được nhóm Hiện thực tiếp nhận.

Một hiện thực khác

Hầu hết thành viên nhóm Hiện thực đều sở hữu khả năng kỹ thuật tương đối tốt để diễn đạt hiện thực, lấy hiện thực làm nền tảng. Họ cũng từng nhắc đến một hiện thực khác, khi cho rằng hội họa không phải là nhiếp ảnh. Dù bức tĩnh vật vẽ giống thật nhưng hoa chỉ là hoa, lá chỉ là lá thì nó không có thông điệp, ý tưởng. Một bức tranh hiện thực thành công phải đạt được khả năng tâm truyền tâm, khai mở nội tâm người xem từ tâm tư người vẽ.


Tác phẩm của họa sĩ Phạm Bình Chương giới thiệu trong triển lãm năm 2015

Họa sĩ Trịnh Minh Tiến cho biết, anh có thói quen dùng ảnh làm tư liệu sáng tác. Việc vẽ như một bức ảnh mang đến cho anh cảm giác thú vị về sự khám phá kết cấu thế giới thông qua các chất liệu của đời sống đương đại như vỏ xe ô tô, đồ nhựa... Khi nói về các sáng tác của Nguyễn Đinh Duy Quyền, họa sĩ Phạm Bình Chương giới thiệu, đó là một thế giới mộng mơ, hình tượng những đứa trẻ dang tay bảo vệ động vật hoang dã với một tâm hồn đẹp. Lê Thế Anh lại đang tìm một sự hòa đồng giữa con người thực với những kiệt tác của một số danh họa… “Nhìn chung, tôi thấy các họa sĩ đã đi đúng hướng. Họ có vấn đề cần chia sẻ và đã chọn một phong cách phù hợp”, Phạm Bình Chương nói.

Tháng 6 vừa qua, triển lãm cá nhân của họa sĩ Lưu Tuyền mang tên “Hiện thực hoàn hảo” đã nhận được phản ứng tích cực của công chúng. So với triển lãm cùng nhóm trước đây, thay vì vẽ búp bê trong vỏ bọc thì trong triển lãm này anh đã để búp bê đã bước ra khỏi túi nylon, phủ lên một lớp keo epoxy trong và dày với những vết đập, vết rạn thật. Lưu Tuyền từng chia sẻ: “Nghệ thuật là tấm gương để soi chiếu, để thấu hiểu, hoàn thiện”.

Không hoàn toàn cố gắng để tìm kiếm, mà thông qua nghệ thuật để bộc lộ chính mình, mọi thứ dường như tuôn chảy như chính hiện thực cuộc sống thấm đẫm vào con người sống trong nó, giữa xã hội đương đại. Thông qua tác phẩm, nghệ sĩ thể hiện sự trân trọng các giá trị đích thực của cuộc sống đang dần phôi pha, để mỗi người thêm yêu cuộc sống tốt đẹp này và cùng nhau hành động để gìn giữ nó.


Nguồn: Đại biểu nhân dân (Hồng Hà)


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật...

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo