Chùm thơ của tác giả Đông Triều

Thứ ba - 22/05/2012 11:34
Tắm đá
Gửi Vũ Dy

Như thế đã buồn hơn trên núi nhiều rồi
Có ai ly hương còn vui không hỡi con chim phí của Yàng?
Có ai còn vui không hỡi con suối trên rừng đã thôi luồ
lang thang?
Ngủ ở đây bằng đôi mắt canh làng
Thức một giấc miên man mùa nối mùa lúa chín

Đã thôi không còn làm bậc thang núi dựng
Nghe ấm bàn chân mùa rẫy rượt nhau từng hạt nước
trên nguồn
Mưa giờ như tiếng khèn xa xôi lắm
Có yêu thương, có đón chờ nhau trong tít tắp cũng muôn trùng
Tưởng niệm những ngày buồn!

Ngày đó du ca theo cơn gió đại ngàn
Theo mưa sớm lùa về buôn sụt sùi đến tối
Và nắng như muốn vùi lấp mùa dã quỳ luống tuổi
Nhớ những ngày buồn...
Hay những ngày buồn nhớ vỡ như mưa

Những đôi mắt đã mọc kín ngoài da
Những đôi môi rộp chờ tình yêu như cơn khát
Từ trong lòng nhau trỗi dậy cuộc trường chinh qua sa mạc
Mỏi cả ánh nhìn ngun ngút tận trời xanh
Lời khẩn cầu bay lên không tới đám mây hình giọt nước

Không còn đường về núi
Đá nhớ con chim phí, mùa rẫy... chờ nghe con suối quẫy
Dù đá có nhớ thêm bao nhiêu mùa xuống rẫy đợi mưa luồng
Trong ngút tận khu vườn
Miên man đã dội xuống rào rào cơn ký ức...

Nhớ KrôngBông 2012

Ảnh: st

Có đôi mắt quá khứ nào đây

Đôi mắt của lá
Rừng đã ngàn năm im tiếng nhưng còn vọng suối reo
Suối không thể đứng lên nói lời trầu cau
Rồi những ngày mưa trắng cửa địa đàng
Chúng ta ngỡ ngàng những quyền năng trút bỏ
Lao xao một ngày gió
Mới thấy màu xanh hớn hở đón bao người

Đôi mắt của bầu trời
Ta thương những ánh sao nhiều hơn
Những cái chấm ấy làm cho con người biết giới hạn màn đêm
Nó chưa bao giờ đến rồi đi như ánh trăng, như mặt nhật...
Ta thương những tình yêu le lói cùng góp sức
Dù rất nhiều lời nguyền sự sống đã đi qua...

Đôi mắt biển xa
Không phải là ngọn hải đăng tìm hướng bão
Lắng nghe hơi thở đất liền
Nó là viền Tổ quốc những chớp đèn bám trụ
Nó là viền oai linh nối tình yêu xa xứ
Đại dương ầm ào nhưng có lẽ chúng ta....

Còn đôi mắt xanh chưa tìm ra
Sắc thái ấy nghĩ rằng dung lượng hơn ta hiểu
Sắc thái ấy nghĩ rằng dự cảm hơn điều ta tiên liệu
Chợt dòng chảy len lỏi trong người mách bảo đã đi qua
Đã đi qua...

Bởi chúng ta biết mình sắp khác mùa hoa
Nên xuyên thấu màu xanh
Xuyên thấu vầng trăng vĩnh hằng
Và mặt trời lăm le tự đốt mình cứu rỗi...



 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật...

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo