VNQĐ giới thiệu: Thơ Hồ Minh Tâm

Chủ nhật - 02/11/2014 20:00

Hồ Minh Tâm

- Sinh năm 1966
- Quê Quảng Bình
- Hiện sống và làm việc tại Cần Thơ
- Đã đăng nhiều thơ trên Tạp chí Văn nghệ Quân đội, Báo Văn nghệ, Báo Văn nghệ thành phố Hồ Chí Minh, Báo Thể thao - Văn hóa…

Mặc tôi ngồi giữa bàn tay cụt ngón

Bên mép chiều ô long

môi em khờ

phía bức tường đào phai mùa rồi còn mịn

chuông chùa vẽ một trơn tru

Ngón em tươi vừa

anh ngó về nơi không hẹn

chân lông run tiếng gần nhau

Buổi chiều ô long

Hà Nội thơm hơn chiếc bình trà rỗng

rót không vào không

rót tần ngần tràn ra lóng ngóng

đêm ngửa bàn tay

đếm hướng

câm.

Tự khúc ngày

Anh không thể mang rừng về cùng anh

không thể mang theo chênh vênh con phố

chỉ về được cùng anh vài cọng lá thông khô

Còn căn phòng

còn ô cửa sổ

còn chỗ ta ngồi

và ngày của em

Đất cũ đón em bằng nụ cười tươi nắng

em tự nói với em: không thích

bởi nụ cười chào nhau rất nhiều khi không thật

em tìm và gặp em - cái lạnh ngày xưa

Chiều đêm

mưa cũ

cái lạnh cũng tới

len lỏi - bao quanh chỗ em ngồi

vòng tay thôi, chẳng thể nào ngăn nổi

lạnh lòng em - thấm đến cả đôi môi

Người

một ốc đảo

mồ côi

Con đường tới đâu

mà cứ bắt người ta đi, bắt người ta chạy

gốc thông già phủ choàng khăn sương tối

ghi lại những buồn vui lá rụng dưới chân người

Đường đến gần nhau thì xa

mà ngày lại ngắn

về cùng em sao cứ tiếc chỗ em ngồi

Rời rạc kiếp người

rời rạc buồn vui

rời rạc em - tôi

Tự khúc ngày

rời rạc

cho em và cả cho tôi.

Chiếc lá chở đầy những con sông

Sáng một cọng lá xanh

chợt nhận ra nỗi nhọc nhằn sự sống

những con sông ngược nước lên trời

những con sông cắm đầu vào đất

Một lần không tươi

có thể vì đêm không tròn như thuở trước

thời gian có hề chi vị nể

hề chi em tôi...

Chiếc lá xanh sẽ phai

sẽ vàng, rồi nâu

sẽ vẽ ra trên thân xác mình lối mòn những con sông chết

dòng sông biết gì về cái chết?

nhưng chiếc lá khô biết buồn

Không

em vẫn thế, vẫn tươi và mới

chỉ héo úa cơn mơ của tôi trong đêm không ngủ

như tôi

dị dạng mất rồi

Ta lạc giữa những lối mòn

như chiếc lá rơi về cuối con sông

chiếc lá - như vẫn là chiếc lá

chở đầy mình những con sông chết

và trôi...

Tác giả bài viết: và trôi...



 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự gặp gỡ thú vị giữa Victor Hugo và Honoré de Balzac

Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự...

Hiện tượng thú vị này của tự nhiên dễ khiến người ta liên tưởng đến trường hợp hai nhân vật của hai nhà văn lừng danh nước Pháp là Victor Hugo và Honoré de Balzac. (NGUYÊN MINH)

Quảng cáo