Những nét xuân trong thơ mùa xuân

Thứ năm - 07/03/2013 12:02

Xuân đến luôn làm cho con người trở nên rạo rực bởi nó gắn với sự sinh sôi nảy nở, gắn với những điều tốt lành, trong sáng. Vì thế mà biết bao hân hoan gửi vào xuân:
- Òa cả mùa xuân ủ trong đông giá
Tâm bình yên mượn gió để thăng bằng!
(Đinh Ngọc Diệp - Gửi xuân)
Xuân mang tới những điều mới mẻ vì thế mà cảm hứng về xuân cũng mới mẻ dù chất liệu “chim én” và “hoa” có quen thuộc:
- Bầy chim én reo mừng chúc phúc
Áo xuân choàng rực rỡ sắc hoa
(Phan Thành Minh - Giao mùa)
“Reo mừng chúc phúc” là một cú đột khởi để xuân của Phan Thành Minh khác với xuân của những nhà thơ khác. Xuân tới bằng nhiều con đường, nói cách khác, có nhiều cách để ta nhận ra xuân. Có lúc xuân hiển hiện rõ nét, náo động và rạo rực như thế này:
- Những giọt sương đầu mùa chào năm mới
Ta dang tay hái lộc đất trời
Mùa về với cánh hoa vừa chớm nở
Ta thấy niềm vui tách vỏ lên chồi.
(Lê Quang Trạng – Giọt sương đầu mùa)

Ảnh: Tam Nguyen

Nhưng có lúc xuân được nhận diện ở một góc thầm kín, nữ tính hơn, non tơ, vằng vặc hơn:
- Lòng xuân như tuổi trăng tròn
Tình xuân vừa chớm duyên còn ấp e
(Lê Văn Thuận - Chớm xuân )
Xuân ở hai câu trên mang nhân tính của một thôn nữ. Còn ở hai câu sau đây thì xuân lại tràn trề, mãnh liệt của tinh thần bạo dạn:
- Có ai biết cỏ vừa đầy xuân thắm
Rướn mình lên cho mặt đất xanh rì
(Nguyễn Thánh Ngã - Cỏ xuân thì)
Tết đến, trong tâm thức của số đông, là sự đầm ấm sum họp, cho nên ngày tết cũng là lúc ta nhìn thấy rõ hơn hết những khoảng cách xa nhau. Vẫn biết chiều cuối năm người mẹ ngồi chờ những đứa con xa nhà là hình ảnh đã trở thành kinh điển, vậy mà khi đọc những câu thơ sau, lòng vẫn da diết như lần đầu:
- Mẹ ngồi bên ánh lửa
Nồi bánh chưng thơm lừng
Bao nôn nao chờ đợi
Những đứa con xa về
(Trần Thị Thùy Linh - Thiên sứ mùa xuân)
Hiển nhiên những người vì sự đưa đẩy của số phận phải đón cái “xuân tha hương” cũng ngập tràn tâm trạng:
- Cửu vạn xa nhà khuân với vác
Quanh năm trông ngóng bóng quê nhà
Xuân về lần nữa thất hứa
Đón tết men nồng nhớ cố hương
(Cao Ngọc Toản - Thất hứa)
Từ tâm thức tết là ngày sum họp nên trước sự tha hương của ai đó, ta không thể cầm lòng dửng dưng. Sẻ chia với những thân phận khó khăn, éo le như trường hợp cụ già ở Trung tâm bảo trợ xã hội, Phạm Minh Giẳng viết:
- Xuân này cụ đã bao xuân
Chín mươi! Trời đất ân cần với ta.
Đường về quê cụ đâu xa?
Nằm đâu cũng nước non nhà cả đây.
(Phạm Minh Giẳng - Thảo thơm)
Có thể nói tấm lòng nhân ái như thế đã đủ làm nên cả một mùa xuân trong lòng người rồi.
Tác giả Diễm Phúc lại có lối khai thác độc đáo khi nhấn mạnh vào hai chữ xuân, một xuân cá nhân là “tuổi xuân” và một xuân của dân tộc là “đại thắng mùa xuân” năm bẩy nhăm:
- Các anh đi ngày quê đầy bóng giặc
Đem tuổi xuân gắn với chiến trường
….
Các anh về trong đại thắng mùa Xuân
Mong đợi khát khao rồi cũng thành sự thật
(Diễm Phúc - Bài thơ xuân cho người lính)
Để có được mùa xuân lớn, mùa xuân thống nhất của non sông, biết bao tuổi xuân phải chấp nhận hy sinh, mất mát. Giữa hai chữ xuân ấy là sự khốc liệt, là những đợi chờ dằng dặc, là tinh thần quả cảm ngời sáng của người lính.
Ở miền núi, mùa xuân có vẻ đẹp riêng, mướt mát với xanh lá xanh rừng xanh núi, thắm thiết với sắc đào sắc mận. Và có thêm sự lắng đọng khi ta chứng kiến “không gian tết lính đặc hương núi rừng” của người lính biên phòng. Giữa lúc mọi người nô nức, cuồn cuộn đón xuân mới thì nơi biên giới xa xôi không khí trầm lắng hơn:
- Báo đài phố xóm tưng bừng
Trắng đêm biên viễn ngập ngừng xuân qua
( Đinh Thường - Đêm xuân trên chốt biên phòng)
Và cũng có sự lắng đọng như thế, khi ta chứng kiến không khí xuân ở đảo xa đầy bão tố của tổ quốc:
- Trường Sa ơi, sóng vỗ trùng mây
Trong tiếng hát vơi đi nỗi nhớ
Phút giao thừa biển đêm trăn trở
Nghe bâng khuâng trời đất giao hòa
(Cẩm Thạch - Trường Sa xuân về)
Ta cảm nhận mùa xuân sâu sắc hơn là bởi có những con người biết hy sinh giây phút sum họp thiêng liêng, ấm cúng của cá nhân để canh giữ cho tổ quốc được vẹn toàn, yên bình.
Trong không khí của mùa mới, Người Biên Tập xin gửi lời cảm ơn tới các nhà thơ, các cộng tác viên trong suốt thời gian qua đã nhiệt tình cộng tác với trang thơ của tạp chí.
Người Biên Tập


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự gặp gỡ thú vị giữa Victor Hugo và Honoré de Balzac

Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự...

Hiện tượng thú vị này của tự nhiên dễ khiến người ta liên tưởng đến trường hợp hai nhân vật của hai nhà văn lừng danh nước Pháp là Victor Hugo và Honoré de Balzac. (NGUYÊN MINH)

 
Nhân vật Anna Karenina và sự soi chiếu từ nguyên mẫu đời thực

Nhân vật Anna Karenina và sự soi...

Lev Tolstoy - “con sư tử” của văn học Nga thế kỉ XIX - đã tạo ra những tác phẩm vĩ đại từ chất liệu tươi ròng của đời sống. Mỗi nhân vật được ông khắc họa luôn trở thành những điển hình nghệ thuật bất diệt, có tác động sâu đậm đến mọi tầng lớp xã hội. (NGUYỄN THỊ HỒNG​ HOA)

Quảng cáo