Thơ du xuân

Chủ nhật - 22/01/2012 14:10
Mùa xuân là mùa của thứ cảm xúc miên man tràn ngập nhưng cũng đầy sâu lắng. Dường như mỗi sự biến đổi của trời đất đều tác động đến tâm trạng con người với những buồn vui, nhớ nhung và cả hồi hộp đón đợi những gì sắp đến. Thiên nhiên trong mùa xuân giống như tấm gương soi chiếu vào nội tâm để con người có được những cảm nhận, nhận thức rất rõ ràng về bản thân mình đã làm lên một cuộc du xuân trong thơ vốn nhiều sắc màu, thanh âm, ý vị.

Từ Khánh Hòa tác giả Đỗ Công Quý đã gửi đến Người Biên Tập 20 bài thơ xuân mà mỗi sáng tác giống như một cuộc viễn du về các vùng miền của đất nước với những Tình xuân hoa sóng; Tình xuân lính biển tiền phương; Tình xuân quê nhớ; Xuân cưới mai đào; Xuân nụ bình minh… Trong đó có nhiều câu thơ ấn tượng:
- Người về xuân mọng tính sương
- Nắng đòi biếc mai hoàng mây


Ảnh: HTO

Còn với chùm thơ của bạn Hoàng Tuấn Linh ở Quảng Trị lại đưa Người Biên Tập đến với cuộc du xuân về tình yêu đôi lứa, trong sáng, nhẹ nhàng:
Bờ cỏ hẹn lời yêu em có biết
Ngày xuân về ủ kín môi nghiêng
Vần thơ lạ nghe hồn mình trái chín
Phía xa xôi mây tím rất hiền.
(Mùa xuân trên cành lá)

Cảnh thì đẹp như đang đồng vọng với trái tim bâng khuâng xao xuyến khi tình yêu về gõ cửa. Cũng có lẽ vì vậy nên tác giả để hai bài thơ trùng lặp cả về cảm xúc lẫn thi ảnh, chỉ khác nhau đôi chút ở cách dẫn dắt và triển khai lối thơ.
Nơi mùa xuân đến
Quà của phố lời yêu hoa từ độ
Gió trinh nguyên khúc du ca tình tự
Trên mờ xa mây tím nhạt bao giờ
Ngày xuân như dài hơn.
(Nơi mùa xuân đến)


Ảnh: HTO
Và nếu so sánh hai bài thơ có nét tương đồng nhau này thì Người Biên Tập nghĩ bạn Hoàng Tuấn Linh nên triển khai cách viết như bài Mùa xuân trên cành lá sẽ có được bài thơ vững vàng hơn.

Mùa xuân cũng là mùa của sum họp gia đình nên có những người vì môi trường công tác, vì công việc đặc thù hay vì một lí do nào đó không được trở về nhà ăn tết thì họ hướng đến gia đình bằng tình cảm, tình yêu thương chân thành nhất. Bạn Bùi Khắc Viên (Thanh Hóa) đã thay mặt những người lính đang canh giữ đảo xa bằng một bài thơ đầy nhớ nhung cùng nhiều nhắn gửi.
Mùa xuân này em nhớ nói cùng con
Nơi đảo nhỏ là tiền tiêu đất mẹ
Nơi Tổ quốc giao cho anh tất cả
Nơi chúng mình thương nhớ hướng về nhau
(Xuân nhớ đảo xa)

Trong một góc quê ấm áp, bạn Trần Quang Phong (Khánh Hòa) lại có kiểu du xuân rất riêng. Đó là lần theo những mầm xuân, mầm thơ và mầm tôi rồi từ suy nghĩ ấy tác giả đã có được đôi ba câu thơ ấn tượng.
- Đắm đuối môi thơm dậy thì con gái
- Rưng rưng cỏ dại bụi mưa non
(Mầm)

Nếu như ở hai câu thơ này vẫn có chút điệu đàng làm dáng thì ở câu - Đất rạo rực non trong bài Ấm áp góc quê lại khá đơn giản nhưng có tính phát hiện về sự chuyển động của vật tưởng là vô tri hoặc ít biến đổi mà khi gặp khí xuân bỗng trở nên hồi sinh, đổi thay khác lạ. Đọc bài thơ này của bạn Người Biên Tập chợt nhớ đến câu thơ trong bài Đề chùa Cổ Châu của Trần Nhân Tông: - Đất phật xuân thong dong. Hai câu thơ này ở hai trạng thái hoàn toàn khác nhau, vị trí khác nhau nhưng đã cho người đọc thấy được sự biến đổi không chỉ theo quy luật mà còn có cả trong tâm thức người viết.


Ảnh: Đất Việt

Trong thời khắc chuyển giao giữa năm mới và năm cũ tác giả Trần Y Vinh (Hà Tĩnh) đã có bài thơ Giao thừa giàu ngẫm ngợi:
Thắp hương quỳ trước bàn thờ
Quờ tay chạm phải đôi bờ thời gian
Bờ kia rượu tiễn đông tàn
Bờ này mai đã nở vàng đón xuân

Người Biên Tập tiếc rằng tác giả dùng chữ "quờ" không đúng chỗ cho lắm vì động tác này vô tình đã làm vơi đi thành tâm của người đang quỳ trước bàn thờ khấn nguyện và suy nghĩ về sự chuyển dịch của thời gian. Nên chăng tác giả thay chữ "quờ tay" bằng "chắp tay" bài thơ sẽ vững vàng hơn.

Mùa xuân mang đến sự đồng điệu, giao hòa giữa thiên nhiên, trời đất và con người. Đất trời cảnh vật thì hồn nhiên mà con người thì tình ý nên thi tứ luôn nồng đượm sắc màu, dạt dào tình cảm. Trong những ngày tết đến xuân sang này Người Biên Tập chúc tất cả bạn viết một năm mới với nhiều thi hứng sáng tạo mới.

Người Biên Tập


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo