Thơ trong những tập thơ: Tập thơ "Phía Núi" của Tú Anh

Thứ sáu - 21/11/2014 21:46

PHÍA NÚI những vần thơ thấm đẫm tình người
(Tập thơ Phía núi của Tú Anh, Nxb Văn hoá Dân tộc, 2014)

Đọc tập thơ Phía núi của Tú Anh ta cùng trải nghiệm về những mảnh phận người, những giá trị văn hoá tộc người. Phía núi đã hé ra những điểm nhìn, góc quan sát khá tinh tế, gợi mở.

Xuyên suốt tập thơ hiện lên chân dung nhiều khía cạnh của một phụ nữ đa cảm, đầy lòng trắc ẩn đang run lên trước những số phận người mà chị bắt gặp hàng ngày, hàng giờ. Đâu đó trong cái chung-riêng, là kí ức về cái nghèo: Mùa khói đắng bát cơm nâu màu củ/ Mái sàn nghiêng tháng gió bần hàn; Cha nhóm lửa hong khô ngày lũ/ Chiếc dậu no bếp ngủ vùi/ Mẹ đong nắng ắp “hông” cơm độn/ Lũ con hau háu mắt phơi(Ngày của ngày sau).

Ở Phía núi, khi nút thắt được cởi đến biên độ cao, sự run rẩy đầy thảng thốt khiến người đọc thắt lòng: Mẹ theo chồng không đám cưới/ Cuộc tình nửa chuyến mối mai (Đò chiều); Mẹ về vai quảy hoàng hôn/ Áo sờn xước sợi nắng hờn ngày phai (Chiều của Mẹ); Mẹ ta thưa sợi tóc xanh/ Thay cho ta chiếc áo lành mùa đông (Thiếp trong tay mẹ tóc vừa chạm phai); Thương lắm hai hàng cúc khuyết/ Khạo khờ mẹ để lệch đôi (Chuyện của cánh đồng)…

Trong nhịp sống tưởng chừng nặng nề ấy con người vẫn hiện lên tươi tắn, đằm thắm trong câu Đang - câu Xường, như một điểm tựa để vin vào giãi bày mọi cung bậc tình cảm. Những hình ảnh chín đằm, khơi gợi đã nhuần nhụy hiện ra trong Phía núi: Cha buộc câu Xường vào tay mẹ/ Dắt nhau cùng đi qua tuổi mình (Ngày của ngày sau); Trái tim biết hát lời cỏ/ Mơn mơn xanh rối lưng nương/ Đôi mắt biết thêu sắc đỏ/ Hẹn đoá bông trăng thổn thức câu Xường (Viết cho tháng mười)…

Với trải nghiệm của người cầm bút, những mảnh ghép cuộc sống được tác giả Phía núi vun đầy, tìm sự cảm thông từ gian khó của kiếp người. Phải chăng, trong gian khó, những nốt nhạc sẽ cất lên, những vần thơ bắt đầu từ đời sống, từ thân phận sẽ mang giá trị xúc cảm cao hơn, thuần hậu và chia sẻ nhiều hơn.

Trong một không gian không rộng, nhưng tác giả Phía núi luôn ý thức vượt qua sự dễ dãi về ngôn từ, câu thơ có sức gợi, nhiều nỗi trắc ẩn đánh thức người đọc:

Tóc em vẫn còn thơm mùi suối

Những đêm trăng tím vạt đồi

Còn thêu vẫn xanh ngày hội

Mà em giờ ngủ bên người

(Câu Xường ngày cũ)

Và, điều đáng trân trọng nhất trong Phía núi là tình người luôn thấm đẫm trong mỗi câu thơ.

LÝ HỮU LƯƠNG chọn và giới thiệu.

Lời trên phiến đá

Có chiếc áo không cúc phơi trên phiến đá

Vào một chiều trở đông

Con suối chảy cạn mùa nước bạc

Nàng thả tuổi mình trôi phía mưa giông

Có tiếng trẻ khóc nhú mầm trên phiến đá

Ngày thu lồng sắc cỏ xanh trời

Nàng thôi giận những sợi mưa luống tuổi

Ngả ngớn trên cây cầu đơn côi

Có lời hẹn rêu trên phiến đá

Bạc phếch những mùa hoa lau

Nàng vẫn chải tóc bên vũng nước nhỏ

Chờ ngày suối lũ tràn qua nhau

Có cơn mưa vẽ mình trên phiến đá

Ngày nàng ngủ quên mùa

Thu phơi nước mắt lên câu hẹn

Phiến đá vùi mình thiếp trắng lời ru.

Thiếp trong tay mẹ

tóc vừa chạm phai

Cho những đôi chân, những bàn tay

không còn vẹn như ngày trời sinh

Ta mơ thấy vẹn bàn tay

Bàn tay mẹ đã cho ngày trời sinh

Hái mây về cột tóc mình

Vuốt ve cỏ rối yên bình giấc êm

Ầu ầu tuổi rụng qua thềm

Lá gianh mùn mục lại mềm mái gianh

Mẹ ta thưa sợi tóc xanh

Thay cho ta chiếc áo lành ngày đông

Ầu ầu thương dậu trầu không

Tay mơ têm miếng vôi nồng bỏng môi

Còn bao xa một kiếp người

Thương bàn chân chẳng theo đôi lạc mình

Bấm bùn trơn dốc chênh vênh

Lưng còng mẹ cõng chòng chành giấc mơ

Ầu ầu con cuốc gọi trưa

Thiếp trong tay mẹ tóc vừa chạm phai...

Viết cho tháng mười

Tặng đôi chân tuổi cỏ

Tháng mười sinh ra trên ngọn gió

Cha chất đầy gùi về hong mắt mưa

Mẹ trở dạ cũng vào chiều bếp ướt

Tháng mười sinh em sau lọn gió lạc mùa

Những tháng mười đi qua

Trái tim biết hát lời cỏ

Mơn mơn xanh rối lưng nương

Đôi mắt biết thêu sắc đỏ

Hẹn đoá bông trăng thổn thức câu Xường

Những tháng mười rất thương

Những tháng mười cứ vỡ nhoà trong gió

Em mang vẹn nguyên hình hài thiếu nữ

như ngày tuổi mẹ theo cha

Những tháng mười vẫn qua

Cha thương lắm đôi chân mang tuổi cỏ

Nên cõng em đi theo hun hút câu Xường

Mẹ hái từng mùa bông trăng trên nương

Về thêu chật chiếc khăn màu nước mắt

Ngọn gió lạc mùa từ đâu lại về hát

Tháng mười ơi. Em đừng khóc

Còn tôi!

Tác giả bài viết: Còn tôi!



 
Tổng số điểm của bài viết là: 1 trong 1 đánh giá
Xếp hạng: 1 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự gặp gỡ thú vị giữa Victor Hugo và Honoré de Balzac

Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự...

Hiện tượng thú vị này của tự nhiên dễ khiến người ta liên tưởng đến trường hợp hai nhân vật của hai nhà văn lừng danh nước Pháp là Victor Hugo và Honoré de Balzac. (NGUYÊN MINH)

 
Nhân vật Anna Karenina và sự soi chiếu từ nguyên mẫu đời thực

Nhân vật Anna Karenina và sự soi...

Lev Tolstoy - “con sư tử” của văn học Nga thế kỉ XIX - đã tạo ra những tác phẩm vĩ đại từ chất liệu tươi ròng của đời sống. Mỗi nhân vật được ông khắc họa luôn trở thành những điển hình nghệ thuật bất diệt, có tác động sâu đậm đến mọi tầng lớp xã hội. (NGUYỄN THỊ HỒNG​ HOA)

 
Pablo Escobar từ đời thực đến tiểu thuyết của Gabriel García Márquez

Pablo Escobar từ đời thực đến tiểu...

Cuộc đời của Escobar là khối mâu thuẫn lớn, bởi sự đối lập giữa thiện - ác, thiên thần - ác quỷ, nhân từ - máu lạnh, do đó, hắn có sự hấp dẫn lớn đối với quần chúng hơn bất kì tên trùm tội phạm nào. (PHAN TUẤN ANH)

 
Tiểu thuyết Bến đò xưa lặng lẽ - nguyên mẫu và nỗi oan của một con người

Tiểu thuyết Bến đò xưa lặng lẽ -...

Trong các tiểu thuyết của tôi, nhân vật chính hay phụ đều được xây dựng từ những chi tiết rất thực mà tôi tích lũy được. Thường thì, chỉ từ một chi tiết rất nhỏ, bất chợt gặp trong đời sống mà tôi hình dung ra tính cách của một con người. (XUÂN ĐỨC)

Quảng cáo