Chùm thơ của nhiều tác giả

Thứ hai - 06/11/2017 12:35
PHÙNG KHẮC VIỆT HÙNG
Mượn
 

       Đất mượn trời cả vầng dương
Vay mượn lẽ thường trong giới cần lao
       Mượn “làng xoan” dải yếm đào
Cho xuân mãi mãi dạt dào tình xuân
 
       Nông nhàn, rộn rã bước chân
Mượn câu quan họ vui gần, vui xa
       Thuyền đầy ý ngọc, lời hoa
Mượn sông bóng nước giao hòa thiên thanh
 
       Mượn đầm sen một búp xanh
Cho hương xóa sạch hôi tanh cõi người
       Mượn môi xinh một nụ cười
Tươi hơn “mướp đắng” để đời “khổ qua”
 
       Hỏi mênh mông, hỏi bao la
Đâu đâu còn được thực thà chữ yêu
       Mượn chiều quê tiếng sáo diều
Vút lên thanh thản, xua điều âu lo
 
       Mượn ca dao một cánh cò
Sang ngang dẹp hết những trò gian manh
       “Vặt lông cái cốc” đã đành
“Xáo măng” ngon vậy, để dành cho ai
 
       Mượn Cao Bá Quát nhành mai
Giúp ta định vị lâu dài bến mơ
       Mượn nhiều, gom lại thành thơ
Cậy nhờ lục bát trả cho sinh thành.

 
e
ĐỖ TẤN ĐẠT

Lối về giữa Huế
 
Buổi sáng chúng tôi ngồi ở nơi này
xé gói bánh bột lọc
và nhâm nhi nhưn Huế
những căn nhà màu tím
thở ra mùi Tràng Tiền
những thực khách hồn nhiên
mắt cười lá dong
 
Buổi sáng chúng tôi ngồi ở nơi này
râm ran câu chuyện bún hến cơm hến
ai đó lùa vội giấc mơ sông nước
trước bóng bình minh
buổi sáng chúng tôi ngồi ở nơi này
vài chiếc xe cũ, những lề đường mát rượi
vài câu good morning, bon Jour
trong ánh nhìn thiện cảm
 
Huế trầm
áo dài em qua Thành Nội
lãng đãng ngày sương tan
nỗi buồn dậy thì
mắt ướt tình nhân Thiên Mụ
ngày sông Hương trôi câu hò Vĩ Dạ
ai chèo vô vi
mấy nhịp Trường Tiền tôi xuôi dòng chuông tịnh độ
mơ chiều hoa đăng
ngày Đông Ba thơm mùi mắm tôm mắm ruốc
thằng bé con thổi tò he buổi chợ
nợ bà hàng nước nụ cười xanh xao
 
Tôi mua một bình minh đậm Huế
về tặng nốt cuộc tình.

 
cây cao su

ĐÀO DUY ANH

Sâu
 
Nếu hôm nay mở buổi tiệc chia tay
anh biết chia gì cho em
chả nhẽ một phần trái tim hấp hối
anh nhận về bóng tối
một oái ăm
từng bữa trân cầm
 
Em hãy quên đi
không ai dệt kí ức thành bài ca
đừng suy nghĩ những âm giai trốn dấu
trời đã thổ mưa
ướt thêm nữa cũng đành
 
Đôi khi anh thấy mình leng keng chuông gió
chờ một âm thầm
như thể một tịnh yên
 
Anh chạy đi tìm trong những buổi chiều
vấp mặt lãng quên
cơn giông đến vội
nói sao lời xin lỗi giữa chớp giật đời nhau
trời thả cơn mưa dối gian vòm nắng
cuối ngày
 
Anh mãi không bắt kịp nỗi buồn
bởi mỗi ngày cứ đậm sâu hơn trước
cầm câu thơ mỏi tay nhúng ướt
con chữ gãy đôi
sắc lẹm như vầng trăng khuyết
 
Có ngôi sao trong đêm sâu
đựng vừa chiếc bóng cô độc.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)