Chùm thơ của nhiều tác giả

Chủ nhật - 17/12/2017 12:05
TRẦN LÂM BÌNH
Vẫn màu áo lính
                Tặng Triệu Quang Hành
 
 
       Giặc tan bạn trở về quê
Với sào ruộng khoán ven đê cuối làng
       Con lợn nái, chú vện vàng
Đói nghèo rình rập, họ hàng… gượng vui
 
       Vết thương lệch một bên người
Mỗi khi trái gió trở trời lại đau
       Chẳng cam chịu cảnh cháo rau
Chiến công xếp lại… phía sau đói nghèo
 
       Vốn “ra quân” bé tẻo teo
Liên doanh liên kết chống chèo vượt lên
       Chăn nuôi chuyên giống thuần nền
Một vùng trang trại vững bền ven sông
 
       “Khó hơn đánh trận hiệp đồng
Khó hơn bắt giặc tay không giữa rừng…”
       Bạn cười… khóe mắt rưng rưng
Mấy lần dịch bệnh tưởng chừng trắng tay
 
       Giấc mơ tiếng súng… còn đây
Nhớ thương bạn lính những ngày gian lao
       Công đồn chung một chiến hào
Đứa còn, đứa mất… xiết bao ân tình
 
       Về thăm Giám đốc - thương binh
Một thời đánh giặc chúng mình cùng “B”
       Bạn thành tỉ phú của “C”
Vẫn màu áo lính ở “D” năm nào.
 

thieu nu ha thanh chen chan chup hinh ben cuc hoa mi

NGUYỄN CHÍ BỀN

Đêm Paris
 
Đêm xứ người vắng lặng
Không một tiếng côn trùng trong khoảng thinh không
Bông tuyết bay, bông tuyết bay trắng xóa, mặt đường
Đêm xứ người sao dài đến thế
 
Sông Seine trôi lặng lẽ
Như không biết những đổi thay trên mảnh đất này
Những phận người mỏng manh như bông tuyết
Có bao giờ đọng lại nơi đây
 
Mùa đến mùa đi trên những tàng cây
Như chẳng biết những vương triều hưng phế
Mặt đất, ngai vàng và nấm mộ
Đến, rồi đi như tỉnh như say
 
Chúng ta còn gì trên đôi bàn tay
Năm tháng trôi như chân cầu nước chảy
Giọt mồ hôi nhạt nhòa trang giấy
Có đủ làm tan biến thời gian
 
Paris ơi, ngày tôi trở lại
Màu vàng nhuộm tàng cây
Vẫn còn đó những bông hồng đỏ
Vẫn bóng em mờ ảo phía trời xa
 
Nỗi đau đi qua, rồi cũng nhạt nhòa
Năm tháng trôi như chân cầu nước chảy
Tình yêu như mật đọng trên môi
Những nụ hôn đưa chúng ta qua gập ghềnh gian khó
 
Đêm xứ người sao dài đến thế
Tôi chờ đợi một tiếng gà, một tiếng gà
Lặng lẽ phía quê xa.

 
1

NGUYỄN HỮU CHỈNH

Người quét chợ Hôm
 
Chợ tan rồi trời chạng vạng hoàng hôn
Người quét chợ quét đi ngày nhọc nhằn tất bật
Người làm sạch một đời chính là người rách nhất
Nhặt thiếu thừa quanh năm
 
Quanh năm sống giữa người đông
Có còn bóng dáng ai mà nhớ
Đêm chén rượu khà khi ngày quên bữa
Điếu thuốc lào rít giấc lơ mơ
 
Suốt đời giữa người bán, người mua
Người quét chợ chưa một lần được bán
Đồng tiền lẻ góp về tiêu tạm
Chợ chưa vắng một ngày không tay trắng mà lo
 
Sống chẳng thừa đâu mà vẫn thấy thừa
Đôi tay thẫn thờ chống vào cán chổi
Dù quét lại bao lần vẫn không sao xóa nổi
Tiếng mặc cả con buôn kẻ giật người dành
 
Phiên chợ rằm thoang thoảng nén hương thơm
Phiên chợ tết hoa tươi muôn sắc
Người quét chợ mơ một manh áo đẹp
Khoác lên người chen lấn vai nhau
 
Rẽ hàng cau thủng thẳng nhai trầu
Qua hàng gạo tay rê rê hạt thóc
Vào hàng xén cười cười tít mắt
Cũng nâng đặt xuống lên như mới thấy lần đầu
 
Chợ tan rồi người đứng lặng hồi lâu
Cái bóng đổ xuống liêu xiêu mái quán
Bàn chân trượt khi dẫm lên lá bánh
Vảy cá thì tanh, vỏ quýt thì nồng.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật...

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo