Chùm thơ của nhiều tác giả

Thứ ba - 19/12/2017 00:23
LÊ TRIỂN
Anh về sông Thao
 
Anh về sông Thao
trăng đầu tháng cong như vành cau
mẹ phơi thuở trước
chim Bắt tép kho cà khắc khoải đầu con nước
doi cát giữa dòng ngẫm ngợi
đò đi xiên
 
Anh về sông Thao
bàn chân trần tìm trên cát
dấu chân em
khoả vào kí ức
mùa nước lên
mình em loay hoay cành củi ướt
sông ẩn mình trong vại cà, canh rau rút
anh bẻ câu hò làm sào
hong áo cho em
 
Anh về
sông Thao lắng vào đêm
sông vắt kiệt dòng bồi lên doi cát
em vắt kiệt bóng mình
thăng bằng quang gánh ngày mưa
anh gối đầu lên con sóng ngày xưa
bao xoáy nước réo sôi
bao doi cát ngầm
trong lòng người phiêu bạt
thương cánh cò dưới mưa dầm, nắng rát
vẹt mòn tay em bấm đốt
bao giờ cho tới giêng hai
 
Ngày anh về
sông Thao cong như một tiếng thở dài.
 

2
NGUYỄN THỊ HỒNG NGÁT

Dòng sông Trắng

                Tặng Kho xăng dầu 661 Thanh Hoá và Kho 186 Đồng Nai
 
Sông Xanh sông Hồng là màu của biết bao dòng sông
Sông đẹp đẽ hiền hoà lượn quanh bao ghềnh thác
Dòng sông Trắng của anh là dòng sông rất khác
Sông chẳng hiền hoà lại dễ bùng cháy như chơi
 
Dòng sông này muôn đời chỉ có một màu thôi
Không đổi khác không bao giờ đổi khác
Dù thời gian có trôi đi từ thế kỉ này sang thế kỉ khác
Thì sông em vẫn nguyên vẹn một màu
 
Sông Trắng rất dễ làm chúng ta say nhau
Nếu ở bên thì anh ơi gắng nhé
Sông rất biết chảy về đâu và ai cần đến nó
Nơi ngàn vạn “Người yêu” là những chiếc xe ngày đêm
                                                                         ngóng đợi mong chờ
 
Những con tàu vươn ngực tới khơi xa
Nếu vắng sông một ngày tàu khóc
Sông Trắng rất biết mình hữu ích
Từng giọt nước sông chẳng uổng phí bao giờ
 
Những đàn chim sắt nếu muốn bay đi
Dòng sông Trắng phải oằn mình vươn tới
Không có sông tháng năm âm thầm chảy
Thì những đôi cánh kia sẽ chỉ nằm im
 
Thời chiến tranh bom đạn chưa quên
Dòng sông Trắng vắt mình qua bao núi
Vắt mình qua đèo cao, vắt mình qua vực sâu
Vắt mình qua những cánh rừng đơn độc
 
Da sạm vàng mắt quầng đen vì đêm đêm thao thức
Lắng nghe hơi thở của sông đều nhịp mới yên lòng
Đo làm sao được tình yêu của anh đối với sông
Vì sông mà bao người năm xưa ngã xuống
 
Nay cũng vì sông mà anh không được ở bên làng bên xóm
Bên kia đèn như sao xa bên này vắng vẻ tối om
Chỉ bởi sông Trắng của anh chẳng một chút bình yên
Luôn dữ dội luôn muốn khẳng định mình, em cháy
 
Ôi sông Trắng của anh bướng bỉnh như thế đấy
Không hiền hoà không dễ bảo được đâu
Sông Trắng muôn đời chỉ muốn làm người yêu
Để anh, kẻ tình si phải chạy theo chiều chuộng
 
Nhưng anh biết sông tuy Trắng nhưng lòng thì đỏ thắm
Bởi thế nên ta không dứt được nhau
Sông oằn mình sông chảy về đâu
Anh theo đấy và anh luôn có mặt
Như tình ta chưa bao giờ xa khuất.


3 

ĐINH NGỌC DIỆP

Với biển
 
Tôi nghe rưng rưng mỗi bước cha về
Bước thậm thịch nhịp chày giã gạo
Bước chen vào nhịp sóng xanh chao
Em nhỏ cởi trần mải mê chơi đáo
Mẹ đang thổi cơm chiều rá gạo dở trên tay
 
Chỉ một mình cha đi vào ngõ chật
Nghe tiếng cha đặt rổ xuống sân biết rổ vơi đầy
Mở tràn đậy ra biết ngày thua, phạt
Em xách chai rượu nhỏ về, nồi cơm vừa kịp chín
Khói cơm thơm, mùi cá nướng
Khói bếp thơm lên ấm cả mưa phùn
 
Tôi nghe được tiếng chân về
Không theo được bước cha đi
Tôi ủ giữa chăn bông còn cài chặt cửa
Cha đã bước vào đêm hun hút gió
Cái lạnh tê gắt mím chặt môi ngỡ còn nếm được
 
Cơn gió nào chém ngược bước chân
Chiếc áo bạt nào cha mang theo
Cũng mỏng manh trước biển vắng ầm ào sóng lân tinh
                                                       lóe trắng
Sự chuẩn bị đầy đủ nhất
Cũng nhỏ nhoi trước biển hiểm nghèo
Ai biết được những gì trong màu trời đen đặc
Màu xám ngắt gió mùa đông - bắc
Dự báo nào biết được
Từng sợi mây từng hạt mưa từng ngọn gió
Ai tin được trăm phần trăm dây buộc cọc chèo
Và con sóng lừng kia bất ngờ chồm đến
Ào qua đầu. Con sóng khác chồm theo
 
Trước biển kể ngại ngần cho đủ, biết bao nhiêu
Bàn tay sinh ra để cầm chèo, không thể khác
Biển gầm lên. Biển là một nghìn cái thác
Đè lên nhau. Và con thuyền cưỡi lên đầu ngọn thác
Vàng lưới xanh rải ra, biển bạc kéo lên thuyền
 
Chỉ lao động con người bắt được biển bình yên
Tôi dừng lại ở bên bờ biển sóng
Dừng lại trước cả tờ giấy trắng
Cha đã bước lên thuyền
Chỉ trách nhiệm và tình thương của cha
Làm cho biển hiền và lặng
Cũng trách nhiệm và tình thương
Làm trang giấy nặng lên
 
Mong sao thơ sẽ là một nghìn cái thác
Mong sao thơ đè lên thác mà đi
Để nghe được rưng rưng mỗi bước cha về
Để nhìn được vào cặp mắt cha đã quen nhìn im lặng
Để được ồn ào như trẻ con lần thấy biển đầu tiên
 
Nếu đến được tôi đến em trước nhất
Và trở về nơi ấy bình yên
Từ lối ngõ cha đi mở chân trời sóng biếc
Trong khát vọng của người, tôi đã viết
Biển hát cùng tôi khúc hát thiêng.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo