Chùm thơ của nhiều tác giả

Thứ tư - 15/08/2018 13:30
DƯƠNG THỊ THU HƯỜNG
Thành phố những đêm không ngủ
 
Mùa về trong mây
Có tiếng than dài của cây
Và nước dây dưa góc phố
Khuya đừng mong sẽ ngủ
 
Em ôm ngang nỗi nhớ
Khoảnh khắc ta run rẩy gọi
Sau những ngày hoang hoải đợi
Người xa chẳng gặp bao giờ
 
Có rất nhiều đêm mơ dữ
Không chừng mây xám gọi mưa
Thành phố ước gì thơm thoảng
Gió đưa hương bưởi thôn ngoài
 
Những lớp trẻ ba ca chật chội
Những dãy nhà lố bên đường
Người thợ nôn nao con chữ
Gửi thời đang say đón gió
 
Thành phố những đêm thao thức
Gọi nhầm tên phố xanh người
Viết cho nhau khi có thể
Ước mơ đang ngủ lưng trời.
 

FullSizeRender 4

NGUYỄN CHÍ NGOAN

Mưa Định Quán
 
       Ở đây sông có một sông
Khói đùn gió bắt cánh đồng chiều mưa
       Em ngồi vá lại áo xưa
Luồn kim bằng sợi chỉ thừa nhớ thương
 
       Ở đây có một con đường
Dắt anh đến với chiến trường rất xa
       Đạn bom cày xéo quê nhà
Lời ru nâng giấc chở qua phía ngày
 
       Ở đây có một dốc dài
Mây lùa làng nổi, gió phai phím chờ
       Bức thư mượn chữ ầu ơ
Gặt mùa nước mắt em mơ đóa mừng
 
       Ở đây có một cánh rừng
Cây miền kí ức bện từng dấu xưa
       Em về Định Quán hay chưa
Dáng ai như mẹ đội mưa La Ngà.
 

FullSizeRender 6 

NGUYỄN THANH VÂN

Muối mồ hôi
 
Mộ mẹ tôi
một nấm cỏ nhỏ nhoi
chiếc nón bỏ quên xanh trên đồi
đầu mẹ gối lên tảng đá Trường Sơn
chân mẹ giẫm lên cát sông Gianh
 
Phía ấy đằng đông
khi mặt trời chưa thức
mẹ ngâm mình trong nước buốt
mò hến, cào con chắt chắt
đi học về bát canh ngọt con ăn
 
Phía ấy đằng tây
núi nối núi, con đường mòn ẩn hiện
những phiến đá in chìm
dấu chân mẹ một mình hái măng
 
Vai mẹ gầy gánh mảnh đất miền Trung
nơi núi cằn, đồi hoang và cát trắng
gió táp vào khoai, vào sắn
khúc ruột thắt, cơn đói triền miên
đất nứt nẻ bao vết chân chim
đến hằn trên khuôn mặt mẹ
 
Bốn mùa mẹ chỉ mặc áo nâu
áo nào mẹ mặc trước mặc sau
con không biết
nỗi nhọc nhằn theo tháng năm đọng lại
trắng sau lưng vạt muối mồ hôi
 
Chiếc áo nâu
mười tám năm xa cách
con vẫn treo bên liếp cửa trước hiên nhà
để mẹ không đi xa
mẹ vác cuốc ra đồng, ra bãi
mẹ vẫn lội sông, mẹ vẫn lên rừng
 
Đôi mắt con cứ rưng rưng
nhìn vạt áo nâu đọng nhiều hạt trắng
ôi, muối mồ hôi
mặn chát bao đời…
 
 

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật...

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo