Chùm thơ của tác giả Bình Nguyên

Thứ năm - 29/12/2016 12:54
Gửi nàng vọng phu
 
Tiễn chồng đi thủa trăng non
Rồi nàng lên núi bồng con đợi chồng
Chốc mà đã một mùa đông
Một mùa đông nữa lại trong mịt mờ
 
Sắc xuân phai hết bao giờ
Buồn, trông chớp lửa bên bờ chia li
Nàng ơi gió bấc, về đi
Bồng con đứng ngóng làm gì, xót xa
 
Bao người ngã xuống hôm qua
Trong bao người ấy có ta đấy nàng
Lật lên trận mạc phũ phàng
Hỏi bao kẻ nhặt bạc vàng trong tay
 
Những người lính trận phơi thây
Ngổn ngang xương trắng chất đầy khói sương
Nàng về hỏi bậc đế vương
Bao nhiêu toan tính trên xương máu người
 
Gió mây thổi bạc cuộc đời
Nghìn năm nước mắt bên trời vọng phu.

 
8

Cô tôi
 
Biết tin chú hi sinh
Sau cái đêm vượt sông Thạch Hãn
Trong mảnh vườn nhà
Cô dựng một ngôi mộ
Quây đá thành nghĩa trang
Chôn những kỉ vật
 
Hòa bình
Cô đi tìm hài cốt chú
Năm này
Năm khác...
Bặt tin
 
Ngày cô mất
Thay áo cho cô mới biết
Trong túi áo có lá thư cô mới viết
Và một lá thư úa vàng
Chú gửi về từ mặt trận
 
Ngần ấy năm…
Đêm nào cô cũng ra nghĩa trang
Nghe gió thầm thào trên cây mơ trắng
Ngần ấy năm…
Đêm đêm lau nước mắt cho cô
Theo khói hương về chú vẫn thường im lặng
 
Trong nghĩa trang bên những kỉ vật
Hai lá thư đã hóa khói sương rồi
Những sợi khói sương đêm đêm quấn quít
Dưới bầu trời chi chít cánh sao rơi.

 
sao


Lời một người đi đào vàng
 
Khi mùa gió quất ngang ngày giá rét
Bến sông xưa em đứng đợi ta về
Rồi tất tưởi nhóm lửa chiều củi ướt
Nước mắt buồn nhỏ dọc bước xa quê
 
Ta bỏ lại một trời em mây trắng
Một trời em hoa phượng cháy trên đầu
Mưa kéo rét từng cơn tung mái liếp
Chút nắng còm ta gửi ấm em đâu
 
Chưa kịp nhặt giấc mơ vào tay áo
Chợt bóng đêm sầm sập lấp lối ta
Đừng nước mắt xuống giếng vàng em nhé
Nước mắt còn cho mẹ lúc đi xa
 
Thương thằng bé chiều chiều bò ra ngõ
Em dỗ con, cha sắp trở về rồi
Tấm áo cũ người đi hơi còn ấm
Gió lạnh về em đắp giấc đưa nôi
 
Vành khăn trắng đội đầu em giấu mẹ
Tiếng ho khan làm buốt giấc đêm gầy
Chút nhặt nhạnh cho em ngày túng thiếu 
Ta đi tìm nhưng đã để tuột tay
 
Ta nằm lại cuối trời như lá mục
Thương mùa thu thổi rỗng tiếng thở dài
Em gầy guộc ôm chồi trong cữ rét
Giấu nỗi buồn đi suốt tuổi ban mai.


 
Tổng số điểm của bài viết là: 10 trong 3 đánh giá
Xếp hạng: 3.3 - 3 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo