Chùm thơ của tác giả Bùi Ngọc Phúc

Thứ sáu - 25/08/2017 13:52
Làng tôi mùa đông
                                
Cỏ chân rết ấm chân đê, bà ơi… đừng bứt nữa
Đã có gộc tre cha mang về
Rơm mới mua ngoài chợ Cổng Đình, mẹ đang rải ổ
Củi leo cồng nhóm bếp giữa canh khuya
 
Làng tôi mùa đông
Hun hút gió mùa đông bắc
Nứt nẻ cánh đồng
Khói đốt phân bò hăng hăng mùi tóc trẻ trâu
Lách cách tiếng thoi, không phải tiếng mưa mau
Thình thịch tiếng gõ bàn táp-bi tưởng trống chèo đêm hội
Tiếng người lớn tập đánh vần tưởng tiếng trẻ con tập nói
 
Làng tôi mùa đông
Cầu Nuốn gập ghềnh khấp khểnh
Ừng ực sóng phù sa giữa hanh hao nắng vàng rượu mạnh
Phong phanh áo vá đến trường
 
Làng tôi mùa đông
Chợ Bút, Chợ Lồng, Chợ Bể, Điền Hộ, Tiên Nông...
Buôn thúng, bán bưng bòn mớ khoai, bơ gạo
Không có xà phòng, lấy quả găng giặt áo
Tiếng guốc đêm gõ nhịp ấm đường làng
 
Làng tôi mùa đông
Nứt nẻ cánh đồng
Em đi lấy chồng
Đêm mơ, tôi làm chú rể
 
Chợ Quán tiễn cô dâu... lá bàng hoe đỏ
Tôi đi lang thang đau từng viên gạch vỡ
Viên gạch nào còn in dấu gót chân son?
 
Làng tôi mùa đông
Năm mươi người con giữ xóm, giữ làng
Năm mươi người con đi tứ xứ
Vẫn ước có ngày về đoàn tụ
Xó bếp, đình làng nhóm lại buồn vui
Trong gió bấc mưa phùn, cười cười nói nói mãi không thôi...

 
tho lang que que huong 1

Phút cuối
 
Có một cây cầu, từ đó anh đi
Có một cây cầu, anh không ngày trở lại
Việt Nam... Ôi, Việt Nam…
Anh ngã xuống để núi sông đứng dậy
 
Những chiếc xe tăng tiến vào thành phố
Những đoàn quân tiến vào thành phố
Khát vọng ngàn năm tiến vào thành phố
Thành phố rực cờ hoa…
 
Phút cuối cùng, anh vịn thành cầu đứng dậy
Máu nhuộm đỏ dòng sông
Từ ngực áo bay lên một chiếc khăn
Chiếc khăn thêu đôi chim bồ câu
Máu nhuộm đỏ chiếc khăn thêu
Đôi chim bồ câu nhuốm máu…
 
Phút cuối cùng, anh vịn thành cầu đứng dậy
Phút cuối cùng giữa bốn bề lửa cháy
Theo bàn tay anh chỉ hướng
Rầm rập những bước chân
Ào ạt tiếng xung phong
Thành phố rộn cánh chim bồ câu
Thành phố rộn lời ca
Việt Nam... Ôi, Việt Nam…
 
Phút cuối cùng, anh vịn thành cầu đứng dậy
Máu nhuộm đỏ dòng sông
Dòng sông dưới chân anh
Giống hệt dòng sông quê anh hiền hòa nước chảy
Phút cuối cùng, những giây cuối cùng
Cây cầu và anh
Hóa thành huyền thoại!

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự gặp gỡ thú vị giữa Victor Hugo và Honoré de Balzac

Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự...

Hiện tượng thú vị này của tự nhiên dễ khiến người ta liên tưởng đến trường hợp hai nhân vật của hai nhà văn lừng danh nước Pháp là Victor Hugo và Honoré de Balzac. (NGUYÊN MINH)

Quảng cáo