Chùm thơ của tác giả Đàm Huy Đông

Thứ ba - 31/10/2017 13:52
Trước ngôi mộ trắng
 
Nghĩa trang
trời mây trắng, ngôi mộ trắng và tấm bia màu trắng
tôi cúi đầu, thắp một nén nhang
 
Vụt hiện từ sau tấm bia trắng đến hư không
cơn mưa rừng xối xả
trận sốt rét run người
buổi chiều bầm đạn lửa
 
Vụt hiện cánh đồng, lũy tre, xóm nhỏ
con đường quanh co rợp cánh chuồn chuồn
bóng mẹ già, bậu cửa
trũng mòn
đau đáu chờ con
 
Hiện lên trong nhạt nhòa nước mắt
căn nhà thiếu hơi ấm đàn ông
con thơ biết cha
qua tấm ảnh trắng đen thời gian mờ ố
 
Hiện những câu hỏi chẳng bao giờ sáng tỏ
nỗi đau
nỗi nhớ
hoài nghi
 
Hiện lên
một nghĩa trang nơi kia
nấm mộ trắng như này
nằm dưới đó
nắm đất nâu từ một vạt rừng
một mảnh xương
vài cúc áo của một người xa lạ
và tấm bia trên mộ
khắc tuổi, khắc tên anh
 
Vụt hiện nơi kia, lời đồng cốt quàng xiên
lời ngoại cảm, tiên tri lừa bịp
thì phải tin
thì cứ phải dối mình
 
Tôi thấy hiện sau tấm bia trống rỗng, mênh mông
gương mặt tuổi hai mươi, nụ cười rắn rỏi
suy tư gì bạn hỡi              
tôi là lính,            
người lính nào chiến đấu để lưu danh?
chúng tôi hòa vào đất Mẹ yên lành
thành màu xanh của cỏ
thành mát lành ngọn gió
thành mây bay thanh thản bên trời
Tổ quốc cần là dâng hiến - thế thôi
 
Nghĩa trang
ngôi mộ trắng, tấm bia màu trắng
kính cẩn nghiêng mình tôi thắp một nén nhang.

nho me 


Nhớ mẹ
 
Nhớ mẹ con tìm trang vở
o,….
a…
mếu máo,
lem mờ, vẹo xiêu
những lần cắn bút đáp liều
à trừ,

ơ cộng…
suốt chiều,
loanh quanh.
 
Nhớ mẹ
ra thềm rêu xanh
chìa tay cho bầy kiến đốt
nhói buốt!

chẳng còn mẹ để khóc hờn
vết răng kiến cắn đau hơn ngày nào
 
Nhớ mẹ con ra bờ rào
chặt thân mây cọc mang vào làm roi
con xin ôm cột đây rồi
cho con trả hết số roi nợ người
 
Nhớ mẹ con nhìn lên trời
ngắt xanh
xanh ngắt
à ời
ngắt xanh.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)