Chùm thơ của tác giả Đặng Thiên Sơn

Thứ năm - 13/07/2017 13:22
Hồn hậu Quy Hòa
 
Như một vầng trăng khuyết
Nép mình bên biển xanh
Quy Hòa gần mà xa xôi thành phố
Núi đứng chạm trời, tấm lưng xanh vững chãi
Biển khơi rì rào cát trắng môi cong…
 
Ở đây người già thiếu ngón tay
Ở đây người già thiếu ngón chân
Ở đây người già không nhớ quê
Họ như những đốm than trên mình lem cát
Quyện vào thiên nhiên qua năm tháng vui buồn
 
Những ngôi nhà lỗ chỗ lớp sơn tróc lở
Con tàu nằm mắc cạn đã bao năm
Những giàn hoa giấy đến mùa vẫn không quên thắp lửa
Và cây dừa cụt ngọn vẫn hiên ngang
Vết tích của thời gian già nua theo lớp vảy sừng trên
                                                     đôi tay người bệnh
 
Những nụ cười trong nắng
Quên đi kiếp tha hương
Em hai mươi tóc dài như suối liễu
Quy Hòa tròn trăng mê đắm tiếng thơ Hàn.

8 

Ở phía không nhau
 
Anh thường viết những câu thơ tình yêu lúc ban mai
Khi chú chim sâu bắt đầu ríu rít
Mùi của đêm chưa tan
Trên nền đường chưa in dấu chân người
Và khóm hồng nơi cửa sổ còn ươn ướt sương đêm…
 
Anh thường miết tay vào lan can cầu thang
Mỗi lần lên xuống căn gác nghèo chật chội
Như một bản năng
Theo thời gian lớp vecni bám mồ hôi bóng loáng
 
Anh thường hay nghĩ về em những lúc vui
Những lúc anh hạnh phúc
(Những lúc anh buồn anh thường nghĩ về anh)
 
Chuyện chúng mình chia tay
Bạn bè vẫn thường thắc mắc
“Tại sao?”
Anh  vẫn cười điềm nhiên
“Cô ấy hết yêu mình”
 
Đêm qua anh mơ thấy em
“Em đang mơ một giấc mơ 
Về chuyện tình yêu của chúng mình ngày xưa
Tỉnh giấc em khóc với một người đàn ông khác”
 
Anh vẫn thường nghĩ về em
Nghĩ về mối tình đã vỡ…
 
Tình yêu ở phía không nhau!


 hoa hong ti muoi 3

Trò chuyện với ta

 
Ngồi với sự lặng thinh
Tiếng dế nghiến vào lòng
Thấy đêm trôi chậm
Như chuyến xe tang lăn qua cánh đồng hoang vắng
Thì thôi ta muộn phiền làm gì!
Mưa tháng Năm dù ở nơi nào trên mảnh đất này
Cũng chưa đủ thấm
 
Kiếp ngụ cư
Như chiếc cúc áo sơ cua
Sẽ thế chỗ cho bất cứ chiếc cúc nào
Trên chiếc áo cưu mang nó bị sứt
Mong hoàn thành sứ mệnh của đời cúc
Thì thôi ta muộn phiền làm gì!
Cứ đính mình vào những chỗ khuyết ta
Viên mãn một kiếp người
 
Châm chọc làm gì?
Bon chen làm gì?
Đời rơi tọt bất cứ lúc nào
Như chuyến xe không qua khỏi cầu Sêrêpôk(1)
Thì thôi ta muộn phiền làm gì!
Phóng nhanh hay đi chậm cũng đều mang bất trắc
Ta cứ đi theo cách mà ta đã chọn
 
Ngày mai thân thể ta
Có mọc gai như cây xương rồng
Yếu mềm như rêu dưới nước
Xin ta cũng đừng buồn
 
Hoa hướng dương chẳng bao giờ quay mặt về phía bóng tối
Đó cũng là một thiệt thòi
 
Thì thôi ta muộn phiền làm gì!
_____

1. Ngày 17/5/2012 đã xảy ra vụ tai nạn xe khách tại cầu Sêrêpôk.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 13 trong 3 đánh giá
Xếp hạng: 4.3 - 3 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự gặp gỡ thú vị giữa Victor Hugo và Honoré de Balzac

Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự...

Hiện tượng thú vị này của tự nhiên dễ khiến người ta liên tưởng đến trường hợp hai nhân vật của hai nhà văn lừng danh nước Pháp là Victor Hugo và Honoré de Balzac. (NGUYÊN MINH)

 
Nhân vật Anna Karenina và sự soi chiếu từ nguyên mẫu đời thực

Nhân vật Anna Karenina và sự soi...

Lev Tolstoy - “con sư tử” của văn học Nga thế kỉ XIX - đã tạo ra những tác phẩm vĩ đại từ chất liệu tươi ròng của đời sống. Mỗi nhân vật được ông khắc họa luôn trở thành những điển hình nghệ thuật bất diệt, có tác động sâu đậm đến mọi tầng lớp xã hội. (NGUYỄN THỊ HỒNG​ HOA)

Quảng cáo