Chùm thơ của tác giả Đặng Vương Hưng

Thứ bảy - 29/07/2017 13:15
Lẳng lơ
 
       Lẳng lơ liếc mắt đưa tình
Cây đa cũng đổ, cột đình cũng xiêu
       Chân dài váy ngắn bao nhiêu
Trai làng mê muội từ chiều đến đêm
 
       Đàn bà cứ lẳng lơ thêm
Đàn ông nghiêng ngả chết thèm hết thôi
       Lẳng lơ em, lẳng lơ tôi
Cho người xa lạ thành đôi vội vàng
 
       Lẳng lơ xông đất cổng làng
Bao nhiêu là gái chửa hoang lên chùa
       Mô Phật! Sư chẳng bỏ bùa
Thiện tai! Hàng xóm được mùa trầu cau
 
       Lẳng lơ trước, lẳng lơ sau
Goá bụa cũng bớt nỗi đau giời đày
       Lẳng lơ đêm, lẳng lơ ngày
Thày chùa rồi cũng đắm say thất tình
 
       Lẳng lơ ai tự biết mình?
Như cây sắp đổ, như đình sắp xiêu.


hoa hong

Giấc mơ yêu

       Hạnh phúc chưa kịp đặt tên
Giấc mơ yêu cũng đã quen thở dài
 
       Tiếng gà gáy lệch ban mai
Tôi đi ngược phía không ai đợi mình
 
       Trời còn vương vấn bình minh
Người còn thương cái vô tình dở dang
 
       Chẳng đèo bòng vẫn đa mang
Người đừng duyên phận lỡ làng cùng tôi
 
       Có duyên gặp gỡ bởi trời
Tình trong chốc lát để rồi lại xa
 
       Mình đang thương nhớ người ta
Người ta có nhớ để mà thương không?


giot yeu

Tụng kinh chú tiểu đánh vần
 
       Khói hương mờ ảo cuối mùa
Núi cao ngăn tiếng chuông chùa bay xa
 
       Sư không mặc áo cà sa
Xuống đồng cày ruộng như là nông dân
 
       Tụng kinh chú tiểu đánh vần
Bao nhiêu tượng Phật cởi trần ngồi nghe
 
      Vãi già mải quét lá tre
Còng lưng chẳng biết mùa hè đâu đây
 
       Vườn xưa lặng lẽ hao gầy
Trời xanh ngơ ngác một bầy chim non
 
       Buồn vui hóa đá cũng mòn
Ta về gom nhặt cho tròn mùa trăng.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 18 trong 4 đánh giá
Xếp hạng: 4.5 - 4 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo