Chùm thơ của tác giả Đào Quốc Minh

Thứ hai - 26/12/2016 23:03
Con mọt nhỏ
 
Em nghe chăng tiếng gọi của nỗi buồn
Khi bóng quạ ngậm mảnh trăng lam
Bay chập chờn trên từng ô ngói vỡ
Suốt trăm năm trong ngôi chùa bóng đổ
Người nay sao đã lãng quên rồi
 
Con mọt nào trong tượng Phật, mồ côi
Nghe như tiếng mõ cầu hồn
Cho một nén trầm, một hoàng hôn
Một vương triều đã mất
Ngoài sân đá rêu phong lá vàng rơi
Chú tiểu già nua ngủ gật
Bỗng giật mình chạm tóc trắng hai vai
 
Tiếng mọt nào như tiếng cửa Thiên Thai
Nghe cót két nhưng đã lâu lắm rồi
Bụi phủ đầy trên từng song gỗ mục
Con mọt nhỏ trong ngôi chùa
Đã biết bao nhiêu thiền sư hoàn tục
Vẫn dai dẳng âm thầm
Đợi nỗi buồn thoát xác bay đi
 
Em nghe chăng trong cõi từ bi
Tiếng chuông cuối cùng và bụi khói mịt mù
Vùi chôn con mọt nhỏ
Chú tiểu đứng nhìn, đôi mắt đỏ
Rồi ôm nỗi buồn đi mãi tới chân mây.

dế mèn
 

Dế mèn
 
Trên khung cửa võ vàng
Người đàn bà ngồi đếm lá hoàng lan
Trông như những đốm lửa lắt lay
Trong đám tang của loài phượng hoàng
Nằm lặng câm ngậm hoàng hôn trên đỉnh núi
 
Tôi chỉ là con dế mèn trơ trọi
Đã già nua và bò dưới chân tường
Lãng quên rồi trên trần ai tiếng khóc
Và bài thơ, lời hát thuở tha phương
 
Đời dế mèn còn muốn biết làm chi
Những dòng sông miên man
Chở những người đàn ông
Những đứa trẻ và những người già
Vào đêm sâu mịt mù biển cả
Những tưởng ra đi để thành tượng đá
Mà cuối cùng cát trắng mênh mông
 
Đời dế mèn khép cánh bên song
Buồn bã lắm và vô vọng lắm
Bởi đôi mắt người đàn bà
Mở to xanh biêng biếc tháng ngày say đắm
Đã khép lại rồi, tiếng nói cũng quên luôn
 
Trên khung cửa võ vàng
Chỉ còn lại một quả chuông
Treo lặng lẽ trên cành hoàng lan
Một gốc cây khô, lụi tàn và chết chóc
 
Không ai khóc, bởi không còn tiếng khóc
Bởi dế mèn cũng đã lặng câm.

4

 

Tiếng gọi đò & lưỡi gươm
 
1
Câu hát Truông Bồn, quầng lửa Khe Sanh
Đêm con đò Ô Lâu, chiều Hải Vân bóng nhạn
Cồng Tây Nguyên, dấu chân thù, âm âm tiếng hoẵng
Lũ kiến cánh, đàn bướm vàng, và bầy ong mật
Thầm thì mãi muôn đời trên một trang thơ
 
Người con gái ngọt ngào, vẫn nằm lại, trong mưa
Mi mắt xanh xao khép hờ như mới ngủ
Nhánh thông rừng, gươm hùm trên nấm mộ
Dòng chữ, tên em, báng súng, máu chiến trường
 
Cuộc chiến đã qua đi, quầng lửa đã lụi tàn
Tiếng hoẵng xa đi, đôi nhạn bay đi, con đò còn ở lại
Người mẹ lắt lay chẳng thể nào nhớ mãi
Những tên đất, tên sông, tên trận đánh, tên người
 
Trang nhật kí ngừng ghi tên một ngọn đồi
Nơi những người mẹ đêm đêm cất lên lời ru
Cho những ngọn đồi âm u như từng ngôi mộ gió
Cho những linh hồn đã hóa thành cây cỏ
Trở lại thanh bình sau những giấc chiêm bao
 
Chẳng ai còn nhớ em nằm lại ở chốn nào
Nhưng tiếng gọi đò năm xưa vẫn điệp trùng ngân mãi
 
2
Em trở về đây trên cánh đồng
Hỏi lưỡi gươm xưa chém vào đá núi
Thanh gươm bạc đã tan thành dòng suối
Mang mảnh trăng vàng
Lấp lánh đổ sông đêm
 
Người lính già nua buông lái một con thuyền
Chỉ về phía gò xanh trên ruộng lúa
Đó là núi đã bao đời mòn rũa
Ngủ yên rồi trong tiếng mẹ ru con
 
Vết chém xưa nay mất hay còn
Chẳng ai biết và cũng không cần biết
Mấy đứa bé trần truồng
Nhảy xuống tắm giữa dòng thanh khiết
Ngàn thu không còn đỏ nữa những Đằng Giang
 
Em có trở về trên bến đò
Nghe người mù vỗ trống tang tang
Kể câu chuyện mấy ngàn năm bâng khuâng trong nhịp phách
Câu trả lời cuối cùng âm thầm đã lạnh
Người lính bạc đầu cũng đã bỏ đi xa. 
 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 14 trong 4 đánh giá
Xếp hạng: 3.5 - 4 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự gặp gỡ thú vị giữa Victor Hugo và Honoré de Balzac

Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự...

Hiện tượng thú vị này của tự nhiên dễ khiến người ta liên tưởng đến trường hợp hai nhân vật của hai nhà văn lừng danh nước Pháp là Victor Hugo và Honoré de Balzac. (NGUYÊN MINH)

 
Nhân vật Anna Karenina và sự soi chiếu từ nguyên mẫu đời thực

Nhân vật Anna Karenina và sự soi...

Lev Tolstoy - “con sư tử” của văn học Nga thế kỉ XIX - đã tạo ra những tác phẩm vĩ đại từ chất liệu tươi ròng của đời sống. Mỗi nhân vật được ông khắc họa luôn trở thành những điển hình nghệ thuật bất diệt, có tác động sâu đậm đến mọi tầng lớp xã hội. (NGUYỄN THỊ HỒNG​ HOA)

Quảng cáo