Chùm thơ của tác giả Đông Triều

Thứ năm - 19/04/2018 00:21
Trước ngày đi
                                             
Cũng đã nói với nhau khi nào em nhận lại phải báo trước              
                                                           đôi ngày
Bây giờ còn lại mười hai giờ phía trước
Trong ống thép lao giữa không trung
Còn phải nghĩ tới điều em chưa nhận lại
 
Mấy hôm nay đài báo đã xuất hiện lũ cục bộ
Nó phăng mất ít người và một xe ô tô
Từ ba ngày qua chưa men theo sườn núi lên thăm rẫy
Tâm trạng như tiếng đàn đá nhảy cẫng qua từng bậc thang
                                                                                    rồi tăng tốc
Chỉ quanh đi nơi ấy ngôi nhà nhỏ có người mẹ trẻ và đứa con thơ
Lúc nào đó bất thần sập đổ
Và rồi quẩn lại
 
Anh đã viết sẵn những bài thơ cho ngày về
Trong đó có dự cảm khi những điều anh trả lại em sẽ không
                                             chiếu rọi tìm tính xác thực cuộc sống
Nó có cho nhau bát phở khi đói lòng, hiện hữu thành tiền khi
  xe đã hết xăng, hay chiếc khăn em đắp mùa mưa dài vô tận?
Anh chỉ đọc nó lại đôi lần như tìm những nếp nhăn thừa thãi
                                                trên gương mặt vì người khác
Theo những con chữ lạc đàn lang bạt vào thơ
 
Anh không biết ngày về còn kịp gởi cho nhau dăm kí sấu
                                                  về Nam làm quà cho bọn trẻ
Em tôi chọn tấm vé về xuôi cũng đúng lúc mình còn trên
                                                                       đất lạ
Những cuộc di hành quẩn lại, quanh đi
Sáu tiếng nữa ra phi trường ống thép
Hành lí mang theo soạn đủ từ mười hôm trước
Vẫn đang thiếu,… một lời dặn dò ai trên cánh cửa chia li
 
Hôm qua, người bạn cũ mời bữa tiệc thịnh soạn trong ngày mai
Hình như đời mình luôn sớm hơn muôn sự một nhịp
Sớm hơn trước một tình yêu, sớm hơn tia nắng xuống thành
               buổi chiều và cũng như bước chân khi phà chưa cặp bến
Có gì trong buổi mai
Có gì như tiệc mừng định mệnh?
Em trong đó và em trong tôi nháo nhào con thuyền không
                                                  còn chờ điểm đến
Trên kia, mấy tầng mây quá chơi vơi…
 
Dặn nhau ngày về cho một cuộc hẹn T. ơi!
Rồi gửi mấy bài thơ cho nơi cần đến
Chiếc chìa khóa vali có lẽ sẽ vất vả để mở toang những
                                                    mệnh lệnh
Giấu trong bữa tiệc thịnh soạn bạn mời
Giấu trong những nếp nhăn bài thơ viết lúc không giờ
Và bàn tay em thò vào tình yêu cất giữ tự phía trái tim tôi
Biết vẽ ra sao người ơi!
Gương mặt bị tước lời thề…

3


Ngờ hoặc
 
Cũng như con tuấn mã đặt ở ô cửa sổ nhìn ra khu vườn mười năm
Nhưng phải lẽ hơn thế nữa
Không một ai gõ đúng niên đại nó được tác tạo bởi màu đồng đỏ
                                                     ẩn mình
Tôi bám quanh cái trục đồng đỏ ấy ngồi tưởng tượng
                                                    về hai trăm năm
Về sự nhượng vị…
 
Cũng như trong ngôi đình một thời làm thành lũy
Hơn nửa thế kỉ đi qua thi thoảng bới lên một vốc xương tàn
Bàn tay chống đỡ sự khốc liệt của cuộc chiến in lên vách thẫm
màu vôi chưa xóa hết
Đồng loại khi ấy như những tiền xu luôn có hai phía để phân biệt
Có khi đi xa lắm quay về lòng nổ đốm niềm tin
 
Cũng như đến lúc không thể ăn mòn tiềm thức nhiều năm
Hiện thực nhả ra chiếc đĩa đã sần sùi lớp men sáng tạo chứ nói chi
còn gì trên đấy
Năm bảy gương mặt tụ tập ra công viên ngồi nói chuyện về những
chuyến đi đường dài sắp tới
Lại còn bày ra thêm trên chiếc đĩa tiềm thức
Ăn vào những buổi đêm
 
Cũng như em
Dù có nhắc đến mấy đã không còn nhớ lại người đàn ông
ngồi trước mặt có đôi mắt buồn vì nàng
Đọc bản tin trong bộ não của ai đây?
Một - là quá nhiều năm em vẫn đứng im một chỗ
Hai  - là sự suy tàn tột cùng của thể xác tôi cùng với khối óc là
                                                                   như nhau.
 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật...

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo