Chùm thơ của tác giả Đông Triều

Thứ sáu - 02/12/2016 12:09
Trong ống khói con tàu
 
Cứ bám chắc vào những điều có thể
Tiếng la hét như mệnh lệnh, như sấm truyền loan trên đầu dòng
                                                phả hệ
Như chết chóc sắp phủ xuống đường hầm
Chỉ là chuyến tàu đi
Chỉ là bỏ lại nhốn nháo sân ga
 
Và những tiếng thét đó cũng chỉ để bắt đầu hành trình mới trong
                                                ống khói
Khi những gì đã nằm lại vẫn lặng tăm bóng khơi
Dù ngày tháng đó vượt qua vạch sinh tử còn ngỡ ngàng
Dù ngày tháng đó viên đạn dường nhìn thấu suốt bóng đêm
Còn hứa với nhau, còn chờ, còn đợi…
Dưới gốc muồng vàng di chỉ đấm tim khan
 
Cứ tưởng họ nhầm khi nấp trong ống khói như kẻ gian tìm đường
                                     về toa ngủ
Họ sẽ hoảng loạn khi hay khói tỏa lên trời?
Lại nghe những tiếng cười, hiện diện kiếp người trong mưa bom
                rạp trời dấn bước              
Bây giờ chúng ta chia tay nhau đi
Trông hướng gió tìm về xoi đất cũ
 
Trong giấc chiêm bao mấy mươi năm bạn vẫn nói mình đang ngủ
Dưới rừng xanh, dưới tán muồng vàng
Ngọn khói xám tuôn ngược về dĩ vãng
Về mạn tây qua đường Chín, bắc sông Son…
Trường Sơn dài những chiếc võng giấu đau thương
Xanh tiếng lá, xanh niềm tin chiều mây trôi xa thẳm
 
Anh phải bay lên để con tàu lao tới
Anh phải bay lên để con tàu lao tới!
Ngọn khói xanh gọi những chim nâu nhấp nháy đón mặt trời hồng
Bình minh lá nở dọc Biển Đông
Như chiến lũy, như thành đồng ngăn pháo kích những chuyến tàu
                                                không số
 
Như rừng hoa ban nở
Khói vẫn trôi đi trắng xóa một khung trời
Tàu vẫn hành trình từ Bắc về xuôi
Tựa nhánh tâm hương vói xuống nghìn mộ địa
Những màu khói, những vằn ray nối dài về quá khứ
Dòng khói trắng, lọn khói xám, dãy khói xanh hòa bi hùng lịch sử
Họ đã nương theo bóng khói đi tìm
Dù heo hút vạt rừng, dù hoang vắng những đồng bưng và mịt mùng
                                                tiếng gọi
 
Anh ngã xuống phía Nam Lào, anh bảo đã ngủ yên
Khói đau thương bao năm luẩn quẩn trong khoang buồn neo đáy mắt
Anh ngã xuống lòng biển xanh tay súng còn ôm chặt
Khói buốt dâng lên ngơ ngác lũ chim trời
Anh ngã xuống chân đồi cho mùa hoa dùng dằng nối những mùa hoa
Khói vẫn tất tả vụt con tàu xa, xa tít tắp
 
Dù cho đời anh, dù cho đời em dừng ở ga nào cũng đều nghe
                tiếng tàu qua rất thật
Không như các anh trong ống khói hành trình
Vẫn mải miết đi tìm dù xa khuất, dù day dứt nổi chìm suốt
                                cuộc chiến tranh.

 
images (1)

Cửa rừng
 

Chỉ thấy những thân gỗ được xén vuông đấy thôi
Không gặp cây Kơ nia tán lá tròn bên lối rẽ trái Lin ơi!
Bạn đang chỉ hướng cửa rừng
Nơi ngã ba ấy chúng tôi chia tay, chúng tôi xung phong,
                                                              đôi ba người còn ở lại
 
Họ giục: về thành phố ngay đi
Làm vài li bia, trời Tây Nguyên đang đổ lửa
Nó mãi là người của thành phố từ khi nòng súng trên tay
anh em còn cháy đỏ nơi chiến trường
Nó mãi là người của thành phố từ khi chúng tôi còn chìm trong
đám lá tối trời im tiếng thở hít bùn non
Buổi chiều tràn về buôn
Đất vẫn như pha máu, mặt trời tựa chiếc mâm đồng nung đỏ,
một đàn trẻ ngồi trên đống gỗ nói vu vơ
 
Không còn rừng, không còn cánh cửa đón yêu thương
Quen nhau trên chiến trường
Chia li ở chiến trường
Từ vượt ngầm, bạt đá, xe qua, mở lối
Đêm cuối chuyền tin nhau hành quân thần tốc về xuôi theo
                                sông núi gọi
Kơ nia ngày ấy đâu rồi
Cầm tay không nói được đôi lời dưới tán rừng xanh ước lệ
Em - náu thân tiếng thác thầm thì
Cửa rừng mãi mãi
 
Có con chim hót nhại theo đàn
Ngã ba về buôn, ngã ba về thành phố
Hoang vắng rừng cây, hoang vắng lòng người
Chứng tích chỉ là đống gỗ xén vuông chồng chất lên nhau
chờ xe tới
Người ơi! Người ơi!
 
Cũng không biết gọi người xưa hay người sau
Em ngã xuống trong đêm khi đoàn quân lao tới
Như Kơ nia ngã xuống trong đêm thảng thốt gọi tên rừng
Vang động núi Yang Sin
 
Chiều, những người vác rựa quay về tìm tiếng chiêng đã mất
Họ không biết có cây Kơ nia từng mọc chốn này
Họ không biết có trận giặc càn từng sinh tử nơi đây
Bạn vẫn cứ giục đã thấy ngã ba rồi mau về thành phố
Giờ cửa rừng đã mở
Nhưng hốc mắt tối như bưng.

Blue sky over Radišani

 

Ở Trường Sa
               
Quyên
Trên gềnh đá này những chú cá nhỏ đã trở lại tìm em
Nó theo ngọn sóng quật cong tầm mắt
Nó theo hương gió từ tay em hôm trước
Và những đứa trẻ của nắng và gió
Đứng ngóng mây bay xa tít chân trời
Cơn sóng, con cá quay lại tìm người
Anh cùng những đứa trẻ dõi theo con tàu xa rẽ gió
 
Quyên
Biển đêm qua không ngủ được
Bão lao đi như xưa lốc cuốn làng mình
Tàu sát tàu, người áp người vùi chân xuống đảo
Sóng quăng lên tiếng hú dọa hùng thiêng
Chỉ có những con chim lẻ loi bay chới với và kêu hoảng loạn
Nơi này, một tình yêu đang lớn
Nơi này, Tổ quốc gọi tên anh
 
Quyên
Em hãy nhìn lên trong vắt vòm xanh
Có mây trắng đưa thư thời gian muốn nói
Những con tàu xanh nơi anh phải chồm qua sóng nổi
Gửi bóng kiên trung xa tắp phía chân trời
Nơi đó heo hút hình người
Nơi đó chiều-buông-mây-giăng-mắc-nhớ
 
Quyên
Một mùa hoa trong anh vẫn nở
Biển dù có quăng muôn sóng dập trắng ghềnh
Bão dù có băng như băm nát đại dương
Anh dù xác thân tan trên từng đảo nhỏ
Chất ngất trong lòng mùa hoa đỏ chờ em
Đêm cột mốc biên cương
Nhìn những con số quen nghe thành đồng reo trong chóp tóc
 
 
Quyên
Những đứa trẻ em yêu vẫn bình yên đi học
Bóng cây che ngày nắng đã dang bóng khỏi chỗ ta ngồi
Những chú cá nhỏ vẫn bay lên như tìm kiếm một người
Cho anh thấy yêu thương trào ra loang mặt đảo
Cho anh thấy nhịp tim ngân vang lời nguyền muôn thuở
Nơi này vẫn mãi nhắc tên em
Khi sắc thắm cờ hoa nở dài theo Tổ quốc.
 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 12 trong 5 đánh giá
Xếp hạng: 2.4 - 5 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự gặp gỡ thú vị giữa Victor Hugo và Honoré de Balzac

Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự...

Hiện tượng thú vị này của tự nhiên dễ khiến người ta liên tưởng đến trường hợp hai nhân vật của hai nhà văn lừng danh nước Pháp là Victor Hugo và Honoré de Balzac. (NGUYÊN MINH)

 
Nhân vật Anna Karenina và sự soi chiếu từ nguyên mẫu đời thực

Nhân vật Anna Karenina và sự soi...

Lev Tolstoy - “con sư tử” của văn học Nga thế kỉ XIX - đã tạo ra những tác phẩm vĩ đại từ chất liệu tươi ròng của đời sống. Mỗi nhân vật được ông khắc họa luôn trở thành những điển hình nghệ thuật bất diệt, có tác động sâu đậm đến mọi tầng lớp xã hội. (NGUYỄN THỊ HỒNG​ HOA)

Quảng cáo