Chùm thơ của tác giả Du An

Thứ sáu - 15/12/2017 12:46
Pú Cai
 
Hai mươi mốt nóc nhà từ khi sinh ra cùng nhau không có khoá cửa
sương mù, nắng, gió và lũ trẻ tung tăng bốn mùa vòng vèo, lên dốc,
xuống dốc
những cái dốc dựng lên gọi mặt trời đi từ chân đến đỉnh
mũi tên ngày ngày về phía mùa nương
 
Bàn chân không ai lật ra nặn những tiếc nuối
bao nhiêu rễ cây u bướu chìa ra bên đường thay dấu chấm than
con đường làm bằng đoàn người mê mải, mồ hôi đằm đằm
trời thì gần mà mẹ thì xa
 
Rừng hoa không tên ngợp khói nương xuân biêng biếc
tiếng hú gọi cầu vồng về vách đá âm âm bên kia dãy núi
Thào, Sùng, Dế, Mua, Dó… những ai nữa chẳng rõ
phập phồng lu cở Pú Cai
 
Nước từ quả núi chắt ra giọt giọt bốn mùa không hết
ai cầm núi như cái áo đầy mồ hôi mà vắt, núi vặn
như cái lạt giang non không đứt
thơm thơm mùi cỏ cây, con gái
đừng ai cướp về làm vợ một mình
 
Những bàn tay, đôi chân nứt nẻ chẳng bao giờ cúi xem lối mòn
những má hồng, ngực căng ngã vào chiếc giường vợ chồng,
nằm ngửa thì thiếu, nằm nghiêng thì vừa
những đứa trẻ sinh ra biết đi trước biết nói
… trùng trùng Pú Cai.


10
 

Đêm
 
Những con muỗi khóc than khi màn đêm buông xuống
đàn dơi thả mình từ mái chùa, cây đa
một bà mẹ khóc đứa con lầm lạc
đêm chuyển mình đêm đẩy ngày ra
 
Ai quăng tiếng điếu cày
bươu đầu cột cái
ai vứt cái guốc mục quai
xung quanh nhà tất cả là ao
 
Người đếm ngón tay, người đếm đùi
người đang đè lên nhịp tim
màu ngày hôm nay dạ dày đêm hết
quăng quật vật vã không kể xiết
 
Rất khẽ thành to tiếng
tiếng thở kia, tiếng tàu chuối chưa tắm
tiếng mọt bỏ đi vách nứa
ai biết nghe xin đến đầu giường
 
Giường nào cũng rẻ quạt
nằm xuống là thấy mẹ
tỉnh dậy toàn mồ hôi
đêm ở đâu cho xin một phòng thức!

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)