Chùm thơ của tác giả Hồ Minh Tâm

Chủ nhật - 06/11/2016 00:22
Nhật Lệ
  
Đêm. Mơ một giấc dài
tôi thấy tôi
một nông dân cần mẫn cày xới
hoa sầu đâu trườn mình nhú mười đầu ngón cũ
và mẹ tôi cắt cỏ bình minh
 
Sáng. Vươn vai nhìn
Nhật Lệ xanh hai phía
tôi lạc lưng chừng nâu
tôi thấy từng dãy dài những ngọn sóng tự do đùn đẩy
tự do xanh - tự do đỏ - tự do trắng - tự do không màu
tư do vun thành luống - tự do tan
Nhật Lệ tan hai phía
tôi tan lưng chừng nâu
những hạt muối chờ nắng lên như bóng đêm chờ mặt trời
                                                                                                       tách biển
 
Đêm Nhật Lệ
chỉ cát trắng & những con thuyền tụ nhau bão tố
ngọn hải đăng mơ ngủ
tôi rung chuông
em bảo: hôm qua lỡ nhấp ngụm cafe
...
Ngoài khơi một cơn bão đang về
phía ấy anh không đến được
để hỏi: vì đâu quầng mắt em nâu?

mat troi

 

& Trắng
 
Đêm gai nhọn
những cánh hồng không còn rụng xuống mùa
thân nào lao xao
phương nào
lặng
trắng
 
Cơn mưa ngoái nhìn
ướt dịu dàng một câm lặng bâng quơ
 
Ngắt hết và lau khô
cành ban mai đùn nhau đâm chồi
tiếng thở
trắng
 
Cuội nhỏ trọ hờ
đêm bon sai
chẳng vì đâu bốn góc vuông mất ngủ
len đầy
phi lí trắng
 
 
Ngoài ban công
mưa rung tôi triệu nốt
bên trong chén trà câm
bóng trắng
tôi.

trang
 

Vẽ
 
Nhiều đêm
bên ngọn đèn đọc
tôi xoè bàn tay trái của mình
và úp nó lên bàn
rồi tôi vẽ một bàn tay bên cạnh
một bàn tay thật gần
bên cạnh
chúng tôi trò chuyện cùng nhau
...
Tôi nói với cái bàn tay to, to hơn bàn tay tôi cả ngàn đời
                                                                                        khốn khó
(chẳng phải bàn tay của gã khổng lồ một mắt mà là bàn tay
                                    của một quý ông từng trải & lịch lãm)
tôi bớt cô độc!
tôi ứng trước đời tôi hàng chục năm...
ứng trước những bước chân cao/thấp
ứng trước những hạt sạn
ứng trước những tảng đá
ứng trước con đường, ứng trước ánh chớp và tiếng sấm
 
Những hương vị sống
 
Tôi ngấu nghiến quá khứ của hàng chục năm sau
từ lặng im
                   từ những nếp nhăn
                                      từ những tiếng thở dài
                                                                       của ông
thế rồi, tôi phải lớn
...
Qua đêm thứ nhất
...
Tôi vẽ một bàn tay gần giống bàn tay trái của mình
ngón tay cái của bàn tay tôi chạm đầu ngón tay cái của
                                                                                        tờ giấy
tôi ngắm say sưa cái chữ u lật ngược
lòng đêm phấn chấn lạ lùng
như một chiếc cầu cong vừa vắt qua hai miền xa lắc
...tôi bắt đầu đi qua...
như bên đó có người đang đợi tôi bên đó
nhanh. Nhanh. Nhanh nào
& tôi cặm cụi
đi
mãi đi, tôi quên chẳng nói chi với con đường chữ
...
Qua đêm thứ hai
...
Tôi vẽ một bàn tay không ngón
ngón tay cái của tôi bỗng dưng rụt rè khép lại
nó sợ những bàn tay không giống những bàn tay
bàn tay không ngón cách bàn tay tôi đúng một ngón
và tôi cũng sợ
nhìn thôi
chỉ vậy
không nói gì
...
Qua đêm thứ ba
buồn quá vì không nói gì
 
...
Tôi vẽ một bàn tay bé tí
những ngón non ngón hồng ngón trắng
những ngón trong veo cái móng mỏng cỏn con
nó ngo ngoe nghịch sữa
(tất nhiên là sữa mẹ, chẳng phải sữa cô gái Hà Lan
hay Mông Cổ xa xôi)
rồi tôi vẽ vào đầu ngón tay một cái miệng đỏ hỏn hon
để khi buồn mồm, nó bú
... nhìn tôi
vui, chả biết nói gì
nhìn chán rồi thôi
nó bảo tôi: tắt đèn
ngủ.
...
Qua đêm
...
Thế là bốn mặt rồi nhé
còn một ram giấy trên bàn
mỗi mặt- một đêm - trắng
bôi gì cho qua.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)