Chùm thơ của tác giả Hồ Minh Tâm

Thứ bảy - 07/01/2017 12:21
Lũ lịch sử & quê nhà & mẹ
 
Mẹ treo ngọn đèn lên cành bão
hơi thở già cong 
xuống bóng 
đen
 
Tám chục năm một ngọn đèn mẹ treo cái nhìn lên cửa hẹp
đủ nhận ra mặt bão lũ, mặt nắng khan, mặt lặng câm,
                                                                  mặt gào thét...
thân quen tựa mặt người
cơn bão qua, những cơn bão qua, những cơn bão qua
những tàn phá điên cuồng được đặt tên - lịch sử
lịch sử ào qua
mẹ tôi lại ra sau nhà quét lá
trên chiếc lá non bị bức tử bằng phù sa đen 
phù sa bạc
ánh mặt trời vụn nứt, rụng xuống
cùn chổi mẹ tôi
 
Gió ngang đồi không
gió dọc suối cạn
gió xiên biển lạt
sóng tràn mặt lộ
khuya hôm qua, lũ lịch sử lại về
lần này tan hoang hơn lần trước, mẹ kể.
ngọn đèn dầu. Tắt
nhoè mưa
 
Lịch sử lại ào qua
mẹ tôi lại ra sau nhà quét lá
khóc lá non
mẹ ơi, đừng quét vội
lòng con trồi xé mầm đau.

me


Đêm khơi
 
Quý bảo: Đêm nghèo quá
Hồng nhìn dài bãi khuya, không nói gì
ba cái li chạm đêm vọng thành
biển trắng
 
Hồng hỏi: Từ mặt trời đến bóng tối, từ cái nhìn đến cái quay đi
mấy gang đủ chạm chính mình?
Quý không nói gì
tôi quờ tay vén gió, vén nụ cười ngái ngủ, vén vẻ đẹp của đêm
giọt sương bé tí ti nghĩ gì trên mạng nhện
đêm. Lũ côn trùng vừa hát vừa ăn mừng bóng tối
 
Đêm. Không giấu được - mùi vị phía mời nhau
đêm. Không chết được - sống. Ở phía gọi là
vài nụ cười xa - tôi nhớ tôi - trên cành bè bạn
 
Quê tôi - Hoàn Lão, Thanh Khê, Đồng Hới, Cào Lao thượng hạ
                                                                         rối bời
quê tôi - Hà Nội, Huế, Sài Gòn, Cần Thơ, Đà Nẵng
quê tôi - trưa. Tiếng gà gáy mớ
quê tôi - chiều. Xoắn cọng lá tre khô
 
Khuya hôm qua, trên chiếc cầu ánh sáng
tôi chạy giật lùi
ngã tư đêm - trắng - xanh - rồi đỏ
mắt đêm treo đầy khuông gió
tôi hát một mình
 
Đêm đất. Đêm khơi
ngửa bàn tay không thấy mặt trời
thôi, Tâm đừng hát nữa!

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo