Chùm thơ của tác giả Hoàng Vũ Thuật

Thứ bảy - 29/04/2017 13:44
Bài thơ về năm tháng
  
Giữa ngã ba phố xá đầu năm tôi gặp
hai người vội vã ôm nhau
một nụ hôn cũng trao nhau vội vã
và tôi nữa
thừa ra không đáng có
 
Qua nẻo đường hàng cây yên ắng
họ dắt tay đi như thể sợi dây buộc chặt
tôi hiểu vì sao đôi bạn chẳng thể rời 
hình như mình
già nua
hình như mình cũ kĩ
 
Trải trên thảm cỏ một cặp tình nhân
đôi đũa mộc ngửa mặt ngắm nhìn
ai biết những gì trên cao ấy
tôi đồ rằng
bầu trời là chiếc chăn ấm nhiều khi
 
Bên kia sông chiếc mũ xanh đang vẫy
bên này sông chiếc nón che mặt thẫn thờ
dòng sông xích lại gần hơn
nước im ngừng thở
tôi hằng tin
cuộc đời là trang giấy trắng xinh xinh
 
Mỗi người viết lên để năm tháng hiện hình.

path


Vầng trăng đôi
  
Màu sáng lạ thanh khiết trong mây
cao hơn mọi ngày
tôi thấy
nhưng gần hơn có lẽ
chỉ gang tay
chạm cõi vô cùng
trong cuộc chơi phiêu du còn mất
 
Cô đơn
hờn dỗi
& thân phận lạnh lùng
cuộc đời này có gì mới nữa chăng
thoáng đãng sau tháng năm đen tối
kìa vầng trăng
vầng trăng đôi
nguyên khôi
run rẩy
quả trên cây thơm thảo mỗi ngày
 
Rồi những âm thanh đầy đặn len qua cửa
âm thanh lửa
rung chuyển mặt đất
phủ kín sườn đồi
bập bùng
bập bùng hoang dã
tiếng gõ da thịt mùa đông
bên áo quan buồn bã tiễn đưa
 
Tôi nhận ra âm thanh lụa mỏng
ướt
dẻo
giữa lòng tay
như nắng vàng tươi mới
những âm thanh ngân lên từ vầng trăng đôi.

path woods hole ma


Cây tiếng gọi 
 
Một tiếng gọi
chỉ mình tôi nghe
tròn và mọng
 
Tôi cầm tiếng thứ báu vật riêng có
khi giấc ngủ lên ngôi
trong lạnh giá của sương
ý nghĩ mọc dậy hàng cây trước nhà
mát xanh
quả dày chen với lá
 
Tôi muốn đem chia cho hàng xóm
món quà hái từ cây - tiếng - gọi
khảm đêm trên chiếc bảng màu lửa
rằng
đêm
không
còn
trắng
và hét vang cho đêm ngắn lại
 
Sự kì diệu làm sao giữa cõi mênh mông
tôi bọc thời gian ném đi không nuối tiếc
với tôi thời gian chỉ còn là khái niệm hư ảo
tiếng gọi trở nên bất tử
giữa đêm đen này
tôi chẳng thèm ham muốn khác
 
Ánh sáng chọc vào đôi mắt chơi trò trốn tìm
tiếng gọi biến mất
tôi không nhận ra mình hay mình là cây - tiếng - gọi.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo