Chùm thơ của tác giả Hồng Thanh Quang

Chủ nhật - 21/05/2017 13:45
Bốn mùa tôi phải lòng em
 
       Bốn mùa tôi phải lòng em
mùa thu ngày cũng như đêm tưởng hình
       bóng ai chưa chạm bóng mình
đã run như lá sân đình gió qua
 
       Đông sang quạnh cửa quạnh nhà
nửa đêm chợt tỉnh tiếng gà giữa mơ
       thế là thức, thế là thơ
nhưng ta cứ ngỡ như chưa có gì
 
       Li ti lộc biếc xuân về
tiếng chim gì cứ thầm thì tên em
       nhớ hoài điều lẽ ra quên
số tôi chắc chẳng được yên tĩnh rồi
 
       Mai đây nắng sẽ xanh trời
phố phường hoa phượng sang ngời như môi
       phải lòng nhau nữa hay thôi
khác ve nhiều lắm mà tôi cũng sầu.

loc biec
 

Đã kết thúc trong tôi mùa hạ

Đã kết thúc trong tôi mùa hạ
vòm lá xanh nhuộm thẫm con đường
tắt hết nắng và thôi ồn ã
những âm ve như tâm sự luân thường
 
Tôi ủ những vị chua quá vãng
quả sấu lăn trọn một vòng đời
gió thổi bạt hạt mưa ấp sáng
soi môi ai mềm lại chăng lời
 
Tôi thao thức cà vào bóng tối
ai như em, ai chẳng như mình
run rẩy những sợi trăng vàng chói
thúc vân tay đổi vận tâm tình
 
Nhưng đã chậm nhịp chân đuổi gió
nhang nhác về chiều lá như tin
yêu lẻ thế chắc không uổng nhớ
hạ qua đi, ai sẽ lại mơ tìm.

sau rung
 

Hi vọng cuối
 
Đôi mắt sẽ mở như lần thứ nhất
sen Tây Hồ nở giữa vàng thu
ta không lầm lẫn đâu dẫu tìm nhau thấy muộn
trong phút giây tuổi tác bay vù
 
Như cánh chim bị tình yêu đánh động
những kinh nghiệm tháng năm bỗng hóa dư thừa
ta không cần sự từng trải cầm tay ta nữa
đôi mắt mở như lần đầu tự dẫn ta qua
 
Những mùa hạ đã làm sen úa
máu thanh xuân ta còn giữ trong mình
em lại sẽ trẻ trung và cất tiếng
nhẹ nhàng gọi lại bình minh
 
Em tha thứ cho anh những ngông cuồng ảo vọng
anh đã rời em để được quay về
đường đã định không thể ai vượt tắt
lối đoạn trường đã dành sẵn ta đi
 
Đôi mắt sẽ mở như lần thứ nhất
ta lại tin hạnh phúc thực chân thành
những cánh sen lạc mùa lại trắng
giữa Tây Hồ khi đêm ngả vào xanh.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 11 trong 3 đánh giá
Xếp hạng: 3.7 - 3 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)