Chùm thơ của tác giả Huỳnh Minh Tâm

Thứ ba - 06/12/2016 12:24
Quê nhà suy niệm
  
Quê nhà rất nhiều quê hương
bóng lá phủ ngày mưa
gió cay xè mắt bưởi
 
Buổi sáng
bầy gà choai choai nhảy nhót
gà mẹ mổ mổ những hạt cườm cỏ
mơ một nắng ấm, những hạt lúa
xé toạc bóng đêm, đất bụi, đường cày
 
Anh không nhớ Đại Tân hay Đại Hồng
anh không nhớ Thu Bồn, Vu Gia hay một đoạn sông đào
                                                                                        qua thị trấn
anh không nhớ qua Vĩnh Điện hay cầu Câu Lâu
anh không nhớ đã thức Mỹ Sơn, đã ngủ Chùa Cầu
tất thảy ở trong anh
diệp lục lá cỏ
mưa trên sông
nhụy thơm mùa hoa vàng
 
Chứ làm sao lại riêng rẻ
núi Đại Lãnh xanh hơn sông Ái Nghĩa
cầu Chìm Duy Xuyên đẹp hơn đò Ba Bến
thế thì nói làm sao những sợi tóc trên mái đầu anh
lúc xanh lúc bạc, và những ánh mắt
anh ngắm nhìn quê hương những ngày hoa sưa vàng,
những mùa bão lũ nào đẹp hơn khổ đau hay hi vọng?

 
Duy Xuyên là nơi em
anh đã nhiều lần chết ở bờ hồ đêm nghe cá quẫy
để bắt đầu hiểu nụ hôn là khởi từ
diệu vợi và mãnh liệt
 
Và Điện Bàn
nơi những người ruột thịt của anh
đã vượt qua những trận càn, súng lưỡi lê, mìn và chất độc
bây giờ họ đã đi xa
đất là nơi sinh dưỡng của cỏ, của hoa, của sông, của gió
sinh dưỡng cả hư không và kí ức, sinh dưỡng cái chết và sự sống
sinh dưỡng những bước chân xiêu vẹo nội anh đi thăm con
nước mắt ròng đôi má teo tóp một đời chiến tranh
 
Đại Lộc
anh để lại nhúm nhau cùng máu huyết
bắt đầu hành trình thi ca đi về ánh sáng
và cả bóng tối
đi vào bù lu bù la danh vọng và tự do
một mùa trồng cà, một mùa trồng ớt
một mùa lúa, một mùa khoai
một mùa được, một mùa mất
một mùa ruộng cạn, một mùa đồng sâu
một mùa chữ tứ tán, một mùa chữ nở hoa
 
Tinh luyện bao ngày của cây, hoa ơi
tinh luyện bao tình trong ngực
con cái
hành trình anh phía trước
trong thân thể khác
tiếng nói khác
 
Nhưng vào một buổi sáng
sương trắng đẫm mình trên những cánh đồng
thơm hương tóc em
cái đẹp

sự hòa đồng của những khác biệt.
 
nhung nguoi roi xa noi chon rau cat ron di lap nghiep luon hoai nho su thanh binh cua lang que 0048

Giọng nói
 
Nếu nói từ đất
quê nhà của tôi ruộng cạn đồng sâu phèn chua nhăn mặt
tháng Năm nắng nôi xối xả, tháng Mười mưa trút dằng dặc
giọng nói em tôi trong trẻo như tiếng chuông
giọng nói mẹ tôi dịu dàng câu ca dao bấp bênh gió máy
mà giọng nói cha tôi khàn đục tiếng đất vỡ dưới đường cày
sau mùa thất bát
mà giọng nói của tôi xao xác những mảnh vỡ thủy tinh
bắt đầu ngày em tuyệt mùa sinh nở
 
Nếu nói từ sông
sông chảy từ núi cao, qua thác qua ghềnh, sông miên man qua
những triền dâu xanh tốt
mùa nước trong mùa nước đục
chở dưa cà tím ngát hồn quê
sao giọng hát của chị tôi chỉ rặt một phương trời
đăm đắm tình tang ơi hỡi tình tang
em một cánh hoa tàn chàng một cánh chim đêm
em là bờ tre chàng là sương giá
mà anh tôi vạm vỡ những cánh buồm
giọng ấm trống tháng Ba trẩy hội dâng bái tổ tiên
 
Nếu nói từ núi
ơi những đỉnh thiêng cha ông từng đánh giặc
dấu chân còn in trên đường mòn, máu khắc trên bia đá
thà chết, không nô lệ
giọng hào sảng như tiếng lá bạt ngàn gió vút sang xuân
bây giờ ở đâu
mà giọng của chú bác tôi như tiếng bánh xe
nghiến vào đường ray
ngày giá áo túi cơm
 
Từ đâu giọng nói con người
thơ tôi trầy trật
người say, vin hai cánh cửa
cửa đóng, bên trong tối quá, có ai không
hãy nói với tôi một tiếng
giọng của con người từ tình yêu và bất tử
cửa mở, ngoài vườn sáng quá, có ai không
hãy nói với tôi một tiếng
giọng của con người từ bất hạnh và chân lí
 
Không ai trả lời tôi, không bài thơ nào
lót dưới những thỏi vàng
lại ngân vang giữa bóng đêm
chỉ có những bài thơ
ngâm hoa và rượu
lại cát lên
tiếng đàn mùa trăng chảy.

maxresdefault


Gió núi
 

1.
Dường như có ai gọi tôi
tha thiết bên kia ngọn đồi
buổi sớm mai nắng thơm vạt cỏ
bầy nai đang tìm một làn hương
 
Tình yêu mơ hồ bất tận
như được sắp đặt
dắt tôi lên triền dốc
hoa hướng dương đang trằn trọc
 
2.
Sẽ làm sao đây hỡi người
trong vòng tay thân ái
những gốc cây già những bụi sim nhỏ
 
Con sẽ đi đến tận cùng
những cuộc hồi sinh
con sẽ trở lại nơi vấp ngã
nước mắt và máu
 
Nhưng sao con có thể quên được
ngày thứ tư, mùng 2 tháng 9
trên bờ biển Bodrum
em bé Aylan Kurdi(1)
 
Em đang ngủ hay chính con
giã từ quê hương trong thầm lặng
và nức nở
 
Con sẽ lên núi hỡi người
xa lánh thế gian tiếng đạn bom
và thị phi
 
Nhưng sao con có thể
không nghe thông điệp của người
về tình yêu
không biên giới
không thân thể
 
3.
Tôi nhận ra giữa ngọn núi quê hương
những ngọn gió mạnh mẽ và heo hút
đôi khi ca hát giữa nỗi đau thầm lặng
cuộc đời sắp đặt
sự thật tàn nhẫn
cả cái chết
và sự bất tử.
 

----

1. Ngày 2/9/2015 cậu bé Aylan Kurdi (3 tuổi), đã thiệt mạng khi con thuyền chở gia đình cậu cùng hàng chục người di cư tới đảo Kos, Hy Lạp bị lật. Sự kiện này, cùng với hình ảnh Aylan nằm bất động bên bờ biển, úp mặt xuống cát giống như đang ngủ đã làm lay động trái tim hàng triệu người trên khắp thế giới.


 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 23 trong 5 đánh giá
Xếp hạng: 4.6 - 5 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự gặp gỡ thú vị giữa Victor Hugo và Honoré de Balzac

Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự...

Hiện tượng thú vị này của tự nhiên dễ khiến người ta liên tưởng đến trường hợp hai nhân vật của hai nhà văn lừng danh nước Pháp là Victor Hugo và Honoré de Balzac. (NGUYÊN MINH)

Quảng cáo