Chùm thơ của tác giả Lê Hoà

Thứ hai - 28/11/2016 00:40
Tổ quốc chát mặn mồ hôi
 
Nơi cây lúa lên đòng thơm lựng
Những con thuyền gối bến chờ trăng
Tiếng vò áo rụng vào đêm gió muộn
Mẹ ra sông níu cánh lục bình
Nghe Tổ quốc thầm thì trong tịch lặng
 
Nơi con sóng xoáy vào mắt bão
Những đoàn tàu bão gió tiền tiêu
Mỗi hải lí thủy triều rưng rưng đỏ
Cha gồng mình bẻ gọng phong ba
Tiếng Tổ quốc ầm ầm trong chớp giật
 
Tổ quốc gần trên những chuyến bay xa
Lúc hăm hở ký hợp đồng có nhớ?
Bệnh viện K đã quá tải lâu rồi
Những phó mặc phút đưa chân chặc lưỡi
Có run tay khi nghĩ đến quê nhà?
 
Tổ quốc hằn trên mặt trống Đông Sơn
Cánh hồng hạc vút bay từ đất mẹ
Những hình hài ngàn năm nhào nặn
Đã vuông tròn qua lớp lớp lửa nung?
 
Nơi thăm thẳm đáy sông lắng lại
Cát và phèn, mây trắng lẫn phù sa
Người kéo lưới vớt trăng ngà tháng tám
Đêm mùa thu lẳng lặng những chuyến phà
 
Nơi ánh sáng hừng đông chớm rạng
Những con đường tất tả bước chân
Làng, phố ta qua phía nào cũng gió
Gương mặt nào cũng lã chã cần lao
Ôi Tổ quốc giọt mồ hôi chát mặn!

hoang hon            


Lính trẻ
 

       Đêm nay biển rất bình thường
Khơi xa có một con đường ngập trăng
       Xanh nghiêng đôi cánh chim bằng
Lính trẻ ôm súng xếp hàng hò lơ
 
       Thằng Nam quê ngoại Cần Thơ
Thằng Toàn quê nội bên bờ Bình Đông      
       Xuống xề một khúc nẫu lòng
Rưng rưng cây lúa trên đồng bật xanh
 
       Thằng Mương quê tít Hòa Bình
Vác khèn gọi cả đêm tình về đây
       Hoa đào hoa mận vòng tay
Mùa xuân bắt vợ rượu say quên nhà
       Thằng Đồng nâng phím ghi ta
Người ơi… người ở… hay là người đi…?
 
       Bất ngờ cơn bão ập về
Hàng ngũ răm rắp chỉnh tề ra khơi
       Nhổ neo thẳng một chân trời
Chỉ còn sóng vỗ trắng bời bời sương
 
       Bây giờ sóng hóa chiến trường
Bất ngờ nhưng chẳng bất thường mấy đâu
       Lòng người thăm thẳm nông sâu
Biển như mắt lính một màu quê hương
 
       Cha ông ăn gió nằm sương
Bạch Đằng giang sóng vẫn giương cờ hồng
       Máu của cha chảy mặn lòng
Nước mắt của mẹ ấm nồng trong con
 
       Dẫu một tấc cũng chẳng mòn
Mỗi một hải lý vuông tròn một quê
       Đảo xa mưa nắng đông hè
Lính trẻ chấp hết bốn bề bão giông.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 10 trong 2 đánh giá
Xếp hạng: 5 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)