Chùm thơ của tác giả Lê Văn Đồng

Thứ sáu - 10/08/2018 13:32
Thuyền nhà thuyền
                Một triển lãm thị giác của Ly Hoàng Ly
 
Những cạnh thép sáng lên sắc lạnh
Cứa nát đại dương giả tưởng
Em là vỏ trấu lênh đênh
Dưới bộ dạng một con người
 
Tôi đã có thể là tôi
Cho đến khi bầu trời xuất hiện
Đây là món quà dành chung cho tất cả
(Nhưng chống chỉ định trẻ em)
 
Và khải huyền luôn xuất hiện phía cuối của đêm
Cuối những câu thơ thâm trầm góc tối
Những phế tích phù du trôi nổi
Được gom về vừa đủ một tuyên ngôn.

 
FullSizeRender 5


Trong rừng
 
Con thú hoang đang gặm mót bóng đêm
 
Gã thợ săn lau viên đạn đồng lạnh toát
Lối mòn này sẽ dẫn về cõi chết
Lối mòn này mùi thuốc súng sặc lên
Lối mòn này thín như gót giày kẻ ngụy trang sành sỏi
 
Đây là cái kết của chúng ta
Đây là rừng xanh thâm u tức thở những hẻm vực rối mờ
Đây là loài hoa vẫn mãi trường tồn vì mọc trên thân cây
                                                             vô dụng
Đây là bài ca nguyên sơ chưa được hát bao giờ
Đây là ngọn đồi chờ một lần bốc cháy
Đây là đôi mắt loài bò tót trong đêm
 
Chúng mình sẽ trở về nữa hay không
Chúng mình sẽ vẫn hát những giai điệu cũ
Chúng mình vẫn nói mà rùng mình lạnh toát sống lưng
                                                     vì một quả cầy rơi trên lá khô giòn
Chúng mình vẫn vỗ về nỗi đau của nhau mà với nỗi đau của
                                                                chính mình thì thản nhiên bất lực
Chúng mình bé như vỏ ốc dưới đáy đại dương khi lọt thỏm
                                                                trong rừng
 
Ngụp lặn thế này đã đủ sâu chưa
Hãy tỉnh lại vì đêm còn dài lắm
Kim đồng hồ đã nhích dần về bên kia câu chuyện
Hãy cởi bỏ ngụy trang, hãy lột trần mặt nạ
Và nhìn đây
Con thú hoang đang cồn cào gặm mót bóng đêm trôi.

 


 
 Từ khóa: Lê Văn Đồng
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo