Chùm thơ của tác giả Lương Đình Khoa

Thứ bảy - 22/10/2016 13:10
Lâu lắm rồi, con chưa ngủ cùng cha
 
Mỗi cuộc đời, một vòm trời sao tuổi
Giữa nhân gian soi dài rộng kiếp người
Một ngôi sao từ vòm trời này tắt
Cho âm  thầm vòm trời khác sáng lên
 
66 năm
66 ngôi sao từ cuộc đời của cha đã lịm
Để sáng vào vòm trời hai chúng con
Như nước mắt đã ươm
Cho nụ cười con nở
 
Con, thằng đàn ông hơn 30 vẫn thấy mình như đứa trẻ
Thèm ngủ vùi nơi vòm ngực của cha
Nghe trái tim kể chuyện
Dòng máu ấm tình người
 
Thèm được cha công kênh trên vai đi dưới bầu trời
Hát đồng dao về cuộc đời no gió
Bay trên ngàn gian khó
Vững sợi dây cội nguồn
 
Nhưng lưng cha đã còng
Qua mỗi năm lại gần thêm mặt đất
Khi cõng cha trong viện
Thấy cuộc đời hoang vu
 
Biết có một ngày trống vắng khoảng trời kia
Con lội khắp nhân gian, xuôi ngược thời gian, níu tìm thắp lại một
vì sao sáng
Nhưng năm tháng nào đâu, cổ tích
Trái tim hằn vạn kí ức như mây
 
Xin cho con ngủ cùng người tối nay
Khi mùa xuân chớm về trong trời đất
Khi trời sao đời cha chưa hoang vắng
Khi con cần hơi ấm tựa ấu thơ
 
Lâu lắm rồi con chưa ngủ cùng cha
.

cha con
 

Mặt trời không tắt nắng
 
 
Nốt đêm nay, bà về với đất
Những dòng sông úp mặt với cánh đồng
Kể thì thầm: Bà đi tìm ông
Để hỏi về sáu mươi năm bỏ lại bà trong giường đơn chiếu chiếc?
 
Đó là một ngày tháng năm, thật lạ, trời lên nhẹ
Con cháu muôn phương có mặt đủ đầy
Nước mắt mặn cay
Nén tiếng khóc bằng êm đềm hoài niệm
Tiễn biệt bà qua từng chuyện yêu thương
 
Cô A nhớ bà hay khoác rơm đồng
Bện khắp người thành manh áo ấm
Chú B khóc chỉ vì củ khoai nóng
Ngày nhỏ giận bà mà đi biệt vài hôm
 
Rồi chiến tranh, bà đào hầm trong đêm
Gọi hàng xóm xung quanh cùng tránh địch
Đêm tối bưng chỉ mắt bà lửa sáng
Men chân cầu đưa bộ đội qua sông
 
Giặc tra hỏi bà về tung tích của ông
Bà chỉ cười: Tìm chi người đã chết?
Có ngờ đâu lời dối địch thành sự thật
Ông không về, vùi đất chiến trường xa
 
Năm tháng đi qua
Năm tháng trôi xa
Bà như giàn trầu lặng thầm nơi chái bếp
Đếm lá vàng từng mùa theo tuổi rụng
Bà đi tìm ông với một nụ cười
Thật nhẹ nhàng trên môi ngày tắt nắng
Bà bảo: Tụi bay hãy hát, đừng run tiếng khóc
Cái chết này nào mất mát chi đâu
Tao vẫn theo chúng bay, dù ở cõi nào
 
Lời cuối cùng đã khép trên môi
Nốt đêm nay bà sẽ về với đất
Những dòng sông xô cánh đồng úp mặt
Tiễn một mặt trời không tắt nắng yêu thương.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 7 trong 2 đánh giá
Xếp hạng: 3.5 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự gặp gỡ thú vị giữa Victor Hugo và Honoré de Balzac

Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự...

Hiện tượng thú vị này của tự nhiên dễ khiến người ta liên tưởng đến trường hợp hai nhân vật của hai nhà văn lừng danh nước Pháp là Victor Hugo và Honoré de Balzac. (NGUYÊN MINH)

 
Nhân vật Anna Karenina và sự soi chiếu từ nguyên mẫu đời thực

Nhân vật Anna Karenina và sự soi...

Lev Tolstoy - “con sư tử” của văn học Nga thế kỉ XIX - đã tạo ra những tác phẩm vĩ đại từ chất liệu tươi ròng của đời sống. Mỗi nhân vật được ông khắc họa luôn trở thành những điển hình nghệ thuật bất diệt, có tác động sâu đậm đến mọi tầng lớp xã hội. (NGUYỄN THỊ HỒNG​ HOA)

 
Pablo Escobar từ đời thực đến tiểu thuyết của Gabriel García Márquez

Pablo Escobar từ đời thực đến tiểu...

Cuộc đời của Escobar là khối mâu thuẫn lớn, bởi sự đối lập giữa thiện - ác, thiên thần - ác quỷ, nhân từ - máu lạnh, do đó, hắn có sự hấp dẫn lớn đối với quần chúng hơn bất kì tên trùm tội phạm nào. (PHAN TUẤN ANH)

 
Tiểu thuyết Bến đò xưa lặng lẽ - nguyên mẫu và nỗi oan của một con người

Tiểu thuyết Bến đò xưa lặng lẽ -...

Trong các tiểu thuyết của tôi, nhân vật chính hay phụ đều được xây dựng từ những chi tiết rất thực mà tôi tích lũy được. Thường thì, chỉ từ một chi tiết rất nhỏ, bất chợt gặp trong đời sống mà tôi hình dung ra tính cách của một con người. (XUÂN ĐỨC)

 
Lần đầu tiên một nhân vật tiểu thuyết có chức danh này

Lần đầu tiên một nhân vật tiểu...

Ai đọc cũng nhận ra tâm thế người viết là người trong cuộc, là xây dựng chứ đâu phải là người đứng ngoài chửi đổng cho sướng miệng. (Bài viết của NGUYỄN BẮC SƠN).