Chùm thơ của tác giả Miên Di

Thứ hai - 28/11/2016 12:45
Lời cúc
  
Anh vẫn buồn, như một buổi trưa
Có chiếc lá rụng, thế là mùa thu không qua khỏi
Phía ngoài kia cuộc đời như thoáng khói
Anh ngô nghê, tìm điều không thật có ở trên đời
 
Tìm em thủa còn yêu hoa cúc nhỏ
Của một mùa, hễ hoa nở cũng đủ vui
 
Anh ngô nghê, nên thành kẻ thua đời
Tìm tình người trong trò đen đỏ
Tìm nhân nghĩa giữa bầy xã hội
Và tìm em, trong lời hứa của mình
 
Lời anh hứa, khi tưởng đời dễ ợt
Tưởng chỉ yêu nhau, là hạnh phúc sẵn trên đời
Chuyện thành đạt, tưởng chỉ cần vuông ngực trẻ
Dễ như trời luôn đủ rộng để mây bay
 
Nhưng em ạ, gầm trời rộng thế
Sao lão ăn mày không có chỗ để nương thân?
Anh ngô nghê, nên thành thằng phẫn chí
Cay chuyện đời vào cả nỗi nhớ em
 
Mà em cũng cùng mùa thu thay lá
Khóm cúc buồn kể từ những mùa sau
Có một lần, gặp lại em sau tay lái
Tránh ổ gà, mà anh tưởng tránh anh
 
Anh im lặng vâng lời cúc nhỏ
Hễ mùa thu, lại nhắc nhớ kẻ thua đời
Hễ say rượu, lại đập toang vuông ngực
Hễ lang thang, lại giận tím gầm trời
 
Anh như cúc tìm về mây trắng
Mà người ta lại muốn những điều lành
Cứ lận đận, từng cuộc tình vất vả
Người bỏ người, anh ngồi nhớ mùa thu
 
Chỉ còn mỗi vâng lời cúc nhỏ
Hình như là nở để nhớ anh
Dù mùa thu, đã không là mùa thu cũ
Nhưng vẫn còn những trút lá đến mai sau.

cuc hoa mi


Hạnh phúc không vui
 
 
Nếu em khóc cho điều vừa mới
Chiếc lá rơi, hay một đám tang người
Hai buồn ấy, đều là buồn lắm
Một trong veo, một xót vô cùng
 
Nếu em khóc cho điều vừa mất
Những vui rồi như vết thương qua
Em có gặp đâu đây nhiều vết sẹo
Sẹo thì câm, vẫn bên cạnh những tiếng cười
 
Nếu em khóc, vì không buồn được nữa
Chọn nụ cười như chọn thỏi son môi
Nụ cười phai, tô màu son khác
Yêu không sâu, và đau khổ không buồn
Những bài hát nhạt đi từ đó
Những tình yêu vắng nỗi đau khổ ân cần
 
Vì em sợ, yêu thương hoang mang lắm
Quá mong manh, hạnh phúc ở trên đời
Chiếc lá rơi, hay những đám tang người
Hạnh phúc buồn, hạnh phúc có vui đâu
 
Hạnh phúc buồn, hạnh phúc có vui đâu
Yêu cuồng sâu, và khóc đến bật cười
Ôi nỗi đau! Nỗi đau của sống!
Cây cối trầy da cũng túa nhựa tựa máu người
 
Những điều vui tưởng nhầm hạnh phúc
Nằm thảnh thơi tắm nắng biển mùa hè
Như xác ve không reo ai oán nữa
Mắt vô tri lướt qua những tin buồn
Không còn thấy tiếc thương mình còn sống
Tấm lòng lành đã chết lạnh từ lâu
 
Gió từng cơn, hạnh phúc từng cơn
Chiếc lá rơi, hay từng đám tang người
Em biết đấy, vì em biết khóc
Hạnh phúc buồn, hạnh phúc có vui đâu.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 9 trong 2 đánh giá
Xếp hạng: 4.5 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo