Chùm thơ của tác giả Miên Di

Thứ hai - 28/11/2016 12:45
Lời cúc
  
Anh vẫn buồn, như một buổi trưa
Có chiếc lá rụng, thế là mùa thu không qua khỏi
Phía ngoài kia cuộc đời như thoáng khói
Anh ngô nghê, tìm điều không thật có ở trên đời
 
Tìm em thủa còn yêu hoa cúc nhỏ
Của một mùa, hễ hoa nở cũng đủ vui
 
Anh ngô nghê, nên thành kẻ thua đời
Tìm tình người trong trò đen đỏ
Tìm nhân nghĩa giữa bầy xã hội
Và tìm em, trong lời hứa của mình
 
Lời anh hứa, khi tưởng đời dễ ợt
Tưởng chỉ yêu nhau, là hạnh phúc sẵn trên đời
Chuyện thành đạt, tưởng chỉ cần vuông ngực trẻ
Dễ như trời luôn đủ rộng để mây bay
 
Nhưng em ạ, gầm trời rộng thế
Sao lão ăn mày không có chỗ để nương thân?
Anh ngô nghê, nên thành thằng phẫn chí
Cay chuyện đời vào cả nỗi nhớ em
 
Mà em cũng cùng mùa thu thay lá
Khóm cúc buồn kể từ những mùa sau
Có một lần, gặp lại em sau tay lái
Tránh ổ gà, mà anh tưởng tránh anh
 
Anh im lặng vâng lời cúc nhỏ
Hễ mùa thu, lại nhắc nhớ kẻ thua đời
Hễ say rượu, lại đập toang vuông ngực
Hễ lang thang, lại giận tím gầm trời
 
Anh như cúc tìm về mây trắng
Mà người ta lại muốn những điều lành
Cứ lận đận, từng cuộc tình vất vả
Người bỏ người, anh ngồi nhớ mùa thu
 
Chỉ còn mỗi vâng lời cúc nhỏ
Hình như là nở để nhớ anh
Dù mùa thu, đã không là mùa thu cũ
Nhưng vẫn còn những trút lá đến mai sau.

cuc hoa mi


Hạnh phúc không vui
 
 
Nếu em khóc cho điều vừa mới
Chiếc lá rơi, hay một đám tang người
Hai buồn ấy, đều là buồn lắm
Một trong veo, một xót vô cùng
 
Nếu em khóc cho điều vừa mất
Những vui rồi như vết thương qua
Em có gặp đâu đây nhiều vết sẹo
Sẹo thì câm, vẫn bên cạnh những tiếng cười
 
Nếu em khóc, vì không buồn được nữa
Chọn nụ cười như chọn thỏi son môi
Nụ cười phai, tô màu son khác
Yêu không sâu, và đau khổ không buồn
Những bài hát nhạt đi từ đó
Những tình yêu vắng nỗi đau khổ ân cần
 
Vì em sợ, yêu thương hoang mang lắm
Quá mong manh, hạnh phúc ở trên đời
Chiếc lá rơi, hay những đám tang người
Hạnh phúc buồn, hạnh phúc có vui đâu
 
Hạnh phúc buồn, hạnh phúc có vui đâu
Yêu cuồng sâu, và khóc đến bật cười
Ôi nỗi đau! Nỗi đau của sống!
Cây cối trầy da cũng túa nhựa tựa máu người
 
Những điều vui tưởng nhầm hạnh phúc
Nằm thảnh thơi tắm nắng biển mùa hè
Như xác ve không reo ai oán nữa
Mắt vô tri lướt qua những tin buồn
Không còn thấy tiếc thương mình còn sống
Tấm lòng lành đã chết lạnh từ lâu
 
Gió từng cơn, hạnh phúc từng cơn
Chiếc lá rơi, hay từng đám tang người
Em biết đấy, vì em biết khóc
Hạnh phúc buồn, hạnh phúc có vui đâu.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 9 trong 2 đánh giá
Xếp hạng: 4.5 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự gặp gỡ thú vị giữa Victor Hugo và Honoré de Balzac

Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự...

Hiện tượng thú vị này của tự nhiên dễ khiến người ta liên tưởng đến trường hợp hai nhân vật của hai nhà văn lừng danh nước Pháp là Victor Hugo và Honoré de Balzac. (NGUYÊN MINH)

 
Nhân vật Anna Karenina và sự soi chiếu từ nguyên mẫu đời thực

Nhân vật Anna Karenina và sự soi...

Lev Tolstoy - “con sư tử” của văn học Nga thế kỉ XIX - đã tạo ra những tác phẩm vĩ đại từ chất liệu tươi ròng của đời sống. Mỗi nhân vật được ông khắc họa luôn trở thành những điển hình nghệ thuật bất diệt, có tác động sâu đậm đến mọi tầng lớp xã hội. (NGUYỄN THỊ HỒNG​ HOA)

 
Pablo Escobar từ đời thực đến tiểu thuyết của Gabriel García Márquez

Pablo Escobar từ đời thực đến tiểu...

Cuộc đời của Escobar là khối mâu thuẫn lớn, bởi sự đối lập giữa thiện - ác, thiên thần - ác quỷ, nhân từ - máu lạnh, do đó, hắn có sự hấp dẫn lớn đối với quần chúng hơn bất kì tên trùm tội phạm nào. (PHAN TUẤN ANH)

 
Tiểu thuyết Bến đò xưa lặng lẽ - nguyên mẫu và nỗi oan của một con người

Tiểu thuyết Bến đò xưa lặng lẽ -...

Trong các tiểu thuyết của tôi, nhân vật chính hay phụ đều được xây dựng từ những chi tiết rất thực mà tôi tích lũy được. Thường thì, chỉ từ một chi tiết rất nhỏ, bất chợt gặp trong đời sống mà tôi hình dung ra tính cách của một con người. (XUÂN ĐỨC)

 
Lần đầu tiên một nhân vật tiểu thuyết có chức danh này

Lần đầu tiên một nhân vật tiểu...

Ai đọc cũng nhận ra tâm thế người viết là người trong cuộc, là xây dựng chứ đâu phải là người đứng ngoài chửi đổng cho sướng miệng. (Bài viết của NGUYỄN BẮC SƠN).