Chùm thơ của tác giả My Tiên

Thứ sáu - 29/12/2017 00:11
Thành phố của tôi

Thành phố của tôi nhẹ dạ
Gửi trái tim mình cho biển khơi
Sóng giày vò đến từng tia sáng nhỏ
Trăng lao xao chẳng nói được câu gì
 
Thành phố của tôi khờ dại
Khói pháo hoa đã làm đêm mù mắt
Cánh cò trắng hốt hoảng
Cũng chợt hoá thành vết sẹo màn đêm
 
Thành phố của tôi tủi hờn
Không dám quay mặt về phía biển
Hàng cau đứng quay lưng gió thốc ngược lên tóc
Tiếng sóng chao đi tiếng khóc trong lòng
Thành phố úp mặt hai lòng bàn tay của núi
Những buổi chiều run run
 
Thành phố của tôi quay đi
Lang thang trên những con đường không có ai
Nhắm mắt và mò mẫm
Tự cho mình cảm giác của bóng đêm 
Đèn đường vẫn sáng
Đến gió cũng thấy được cả thân thể mình
Thành phố không ngủ mà cũng không tin mình đang thức
 
Thành phố quay về
Chung sống với những con hẻm không nhớ tên mình
Chúng cũng không nhớ tên thành phố
Thi thoảng chúng bóp nghẹt lỗ mũi mình
Để thay hơi thở mới
Thành phố cứ ngồi nhìn
Hóa đá lá đang rơi.
 

Ngat ngay voi nhung o cua so van phong voi sac hoa ruc ro 7


Chân dung
 

Trong những buổi chiều hoang vắng như biển khơi
Tên anh là một giấc mơ màu trắng
Sóng và những vỗ về dịu dàng
Em rơi mãi theo nhịp đập của gió
 
Thành phố hững hờ buông chiếc rèm vàng nâu
Cây lá vô tư ngủ trên vai anh đứng
Và im lặng thức trên những ngón tay
Anh gõ vào hành lang vô tận
 
Đêm đổ đầy đam mê vào chiếc bóng
Hình tượng nỗi cô đơn
Bên kia những ô cửa tắt dần
Có con mắt nào đang lang thang trong phố
 
Bầu trời rộng lớn
Không có chỗ cho ngọn gió chơi vơi
Trôi vào hồn anh lạnh ngắt
Sáng rồi anh ơi
Trái tim em mở cửa
Nhưng anh chỉ có thể vào bằng những cơn mê
 
Con đường trôi theo cánh tay em về miền xưa cũ
Anh ngủ trong cổ tích vài giờ
Rồi không còn thơ
Rồi không còn mơ
Chỉ bức chân dung để lại
Một đôi mắt mênh mang
Khóc mãi trong những bài hát buồn.
 

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo