Chùm thơ của tác giả Nam Thiên Phú

Thứ bảy - 21/07/2018 00:37
Đắp nấm đầu hè
 

       Thế là lại thế là buồn
Mảnh chiều găm đạn cho hồn quặn đau
       Bát cơm đổ xuống bùn nâu
Ngàn thân mối thịt chia nhau kiếp người
       Cơn mưa khóc ở cuối trời
Ngày tàn ở cuối nụ cười thiếu niên
 
       Mẹ ngồi ở tận làng bên
Mẹ thao thao lắm tin miền Nam xa
       Tôi không kịp nhớ người ta
Em không kịp nhớ ngày xa xôi nào
 
       Chiều nay có cơn mưa rào
Mang mùa hạ trắng ngược vào Đông Đô
       Chong đèn bặt tiếng trẻ thơ
Mấy mươi ánh mắt dật dờ dìu nhau
 
       Hỏi giời: con mẹ đi đâu
Mà khăn tang trắng vấn đầu bờm xơm
       Đũa bông ai cắm vào cơm
Cho người vò võ giọt đờn cắt ngang
 
       Tôi không nhớ hết họ hàng
Trăm năm núp bóng đại ngàn Tây Nguyên
       Em chưa kịp nhớ người quen
Thì xin xác giấy gọi tên cuối đường
 
       Người đi rét một đêm trường
Chiếu chăn gấp lại đầu giường cho ai?

 
l


Bố
 
       Về làng để nhớ làng quê
Về nhà để nhớ cái nghề vẹo xiêu
       Qua thôn lại nhớ bố nghèo
Qua mưa nắng đã lại chiều đỏ đuôi
 
       Gia tài có vậy mà thôi
Cái đục cũ kĩ của người khom lưng
       Cái cưa cưa gỗ của rừng
Cái nghề đọt khát trên từng ngón tay
 
       Gia tài chỉ có nhiêu đây
Một manh giáp bạc vụn ngày xanh xao
       Một cái giũa, đôi con dao
Một chân di mấy vỏ bào chòi ra
 
       Gia tài có vậy thôi à
Không! Con nhện cái giăng qua mành mành
       Chùng chình bụng rỗng thì đanh
Mạt cưa ở lại gió đành xuôi đi
 
       Thế là gia tài còn gì
Mà liêu xiêu mẹ nhớ khi bố cười
       Mái gianh góc lán giữa trời
Chén trà nguội ngắt lặng người soi gương.


 
 Từ khóa: Nam Thiên Phú
Tổng số điểm của bài viết là: 10 trong 2 đánh giá
Xếp hạng: 5 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật...

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo