Chùm thơ của tác giả Nguyễn Quang Hưng

Thứ bảy - 11/02/2017 12:15
Lời chào
 
 
Đất đón kỉ vật nằm lại
Cho chuyến đi gió mới
Con cố tin mỗi chúng ta có hồn
Để mong cuộc tiếp diễn
 
Mơ tưởng ấy còn theo con mãi
Cả trong giấc ngủ co người
Con muốn lúc nào đấy bố về trong con được
Để lại ăn vài món bánh bố thích
 
Để thỉnh thoảng hoa
Và đâu đây hương ngày thành kính
Bố lặng rót rượu trước ảnh ông bà
Nghe gió thoảng ban công tiếng hót
 
Để mặt trời đọng xuống đầu giường
Vẫn làm bố chói mắt
Để con tự dắt con qua đường
Bàn tay nắm bàn tay nhỏ
 
Nhưng đất lạnh vẫn rơi như khóc
Con đứng đây không bới lại được
Cũng có khi cố nhặt vài thứ
Đem về dùng như một thằng điên
 
Nhưng không đào lên được bố nữa
Không thêm gì cho bố được hơn
Hẹn gần tết con lại thăm
Từ mai con phải khác.

 
bo

Lên cao
 

Về lá
Về cỏ
Về thông thơm nhựa chảy
Người từ đồng bằng
Như gặp mẫu gốc
 
Mái rừng hót
Đâu đấy tách vỏ
Cặm cụi vạt côn trùng
Tượng hình phôi thai nhân loại
 
Nụ cười người phụ nữ dân tộc bên đường
Cười nhìn theo không điều kiện
Trong núi đầu ngày lóe sáng
Hiển hiện con đường lên cao
Đường nhỏ sợi chỉ
Lặng thầm men men sợi chỉ
Mắt nhìn theo thấy mình khởi đầu
 
Kìa sương ẩm mặt hàng rào đá
Bầu trời bạc hà
Chiều bông bông phấn hoa
Tiếng củi nổ tàn sao đỏ
Người bên người quanh lửa
Tìm thấy nhau nhiều hơn
 
Đang ùa về đôi bàn chân dòng nước lạnh
Trong niềm vui của suối bình thường.


 hoa tam xuan 3

Nhận tin bão xa
 
Nửa đêm chúng ta nghe gió xoáy
Dội từ biển va đập những dải đất
Lạnh cơn bàng hoàng trong biến cố
Nhưng hôm nay ta hiểu thêm mình
 
Sẽ còn dựng từ biển cọc nhọn
Tiếng đóng búa không dừng lại
Để vang rền qua sóng nước
Từ ngoài xa phải nghe thấy
 
Từ chân trời phải biết đến
Tiếng rèn thép rực sáng
Tên trong cây và đá từ vách núi
Tiếng gọi nhau lên qua những thế kỉ
 
Gọi tầng tầng lớp lớp chuyến đi
Đường chen đường không chỉ lên trước mặt
Đường về sau lưng đường thẳng vào mình
Đường hỏi nhau những đường tự vấn
 
Anh ở đâu tháng ngày này
Ở đâu vùng tâm chấn
Anh có nghĩ chúng ta vô can
Mỗi lần nghe chim báo bão
 
Đường chủ quyền đâu chỉ dọc biên giới
Mỗi chúng ta mang cột mốc trong người.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự gặp gỡ thú vị giữa Victor Hugo và Honoré de Balzac

Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự...

Hiện tượng thú vị này của tự nhiên dễ khiến người ta liên tưởng đến trường hợp hai nhân vật của hai nhà văn lừng danh nước Pháp là Victor Hugo và Honoré de Balzac. (NGUYÊN MINH)

Quảng cáo