Chùm thơ của tác giả Nguyễn Thị Thùy Linh

Thứ hai - 22/10/2018 23:19
Phúc ân
 
Tự im lặng đã hàm đủ ngữ nghĩa
làm sao phải nói gì
 
Khi tôi thức dậy
tháo tóc khỏi không gian
tháo tai khỏi âm thanh
tháo chân khỏi mặt đất
và bàn tay này, tôi tự phóng sinh mình
 
Tôi đã không nhớ
những gì cần phải quên
tôi đã không nói
những gì cần phải nói
tôi đã không nhìn
những gì cần phải thấy
tôi đã không đi gặp
người cần gặp
 
Như cái càng tôm chao trên nước lặng
mắt con cua hấp háy giữa bờ
tôi chẳng nương vào đâu, nhắm mắt
cầu nguyện cho tất thảy
khi bỏ báo thân này
vãng sinh chốn này, chốn kia
chết sát na này, sống sát na khác
tự phóng sinh là lẽ sống
 
Thân tôi một mống trời
mọc lên sau trận mưa tan rã
tôi không tuổi, không màu
chẳng cần ai thấy gì, diễn giải gì về tôi.


6265267331 cf82aacc0f b
 

Cảm xúc
 
Bạn tôi ví cảm xúc là con khỉ
chuyền cành này sang cành khác
có lúc hắn hình tượng hơn: cảm xúc như khói nhang
uốn a uốn éo đủ hình rồi tan
 
Thì là vậy!
đến khi tôi đủ có thể công nhận thì hắn luôn im lặng
hình như hắn đã thanh tịnh?
thi thoảng rất lâu không nói gì, rất lâu nhắn tin ráo hoảnh
“qua đây”
 
Tôi qua chỗ bạn với cái thẻ quẹt ra vào tự do mọi chốn
hắn tặng tôi bảo đấy là vô úy thí(1)
tôi biết phải nên bỏ cái gì ngoài cửa
trước khi vào trong căn phòng cánh sen tỏa hương chiên đàn
lá phổi tôi mướt căng như lá
cùng các pho tượng thở nhẹ
 
Mọi thứ đều đổi thay
tóc bạn trắng nhiều như mây
trên giá kệ nhiều cuốn sách mới, nhiều cuốn chỉ lề xô rách
quả địa cầu nhỏ tôi tặng bạn đã ngừng quay
 
Đức Sivali mới được tô môi, nhìn tôi tủm tỉm
tôi đã quên đi câu chuyện cần bàn
bạn không nhớ lí do gọi đến
chẳng ai nghe thấy
tiếng cảm xúc thi nhau đập thình thịch ngoài cửa.
______
  • Thuật ngữ trong Phật giáo, mang hàm nghĩa ban tặng (thí) sự bình an, giúp con người vượt qua nỗi sợ hãi, không còn lo ngại điều gì nữa (vô úy)
manipulated clouds04 w550
Khuya tạnh

 
Nước mắt
hay là mây
rơi xuống lòng tay
 
Một nỗi buồn nhẹ bẫng
bốc hơi
chân cò bay
 
Vẽ một cánh cửa
khép hờ trên
thân thể ta những ngôi nhà sương trắng
 
Gió vẫn hát
rung lạc vòm mây cũ
ngửa lòng tay đem nước mắt ra sông
 
Vầng trăng ơi
đừng rơi vào đôi mắt
để ánh nhìn không tắt được trong đêm.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật...

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo