Chùm thơ của tác giả Nguyễn Thị Thùy Linh

Thứ tư - 11/01/2017 00:44
Mộ nhỏ
 
Tôi vẫn thường tỉa hoa trên mộ nhỏ
Nhặt lá sâu, bông héo, nhưng giữ lại côn trùng
Những con ong, châu chấu nhỏ đã quen tay người nên chẳng sợ
Từng dải hoa tươi trùm kín lên nỗi buồn im lặng của tôi
Như người khóc dạt dào dùng hai tay măng trắng che kín mặt
Có ai biết? Và có ai phải nấc?
 
Vẫn hiểu rằng mỗi lần ra mộ nhỏ
Tôi lại chôn đi một ít mảnh hồn đã cũ
Cảm ơn những tột cùng cảm xúc
Cho tôi trút mình xuống như mực màu
Có thể lem nhem, rách nát, có thể bị cạo lên, nồng hắc
                                                                          hoặc long lanh
Nhưng chắc hẳn là một tôi rất khác
 
Tôi ngồi hát ru bên mộ nhỏ
Hay mộ sáng rực lên, mộ ru tôi
Tôi ngồi chăm chút cho mộ nhỏ
Hay mộ nâng niu, ve vuốt tôi trọn tâm hồn
 
Và từ đây nơi nấm mồ kia
Hoa vẫn nở trên dương gian, vẫn thở như dương gian, rất thắm
Tôi chợt thấy bước ra từ cát bụi
Có một người tái sinh trong kí ức trở về
Nhìn tôi bằng hai ánh mắt của kiếp sau, sâu lắm!


 hoa thach thao 3

Những tiếng chuông điền dã

Đi trăm năm, về trăm năm
Gương mặt lão bà hóa sơ sinh trẻ nít
Cái cội tre cũng trăm lần thoát xác
Ta già nua đáy lõi của mầm tin
 
Gọi thanh xuân bằng tràng hạt
Đi vòng quanh bấy nhiêu thôi
Ngồi mặc niệm bên vại sành rỗng ruột
Ta tưởng ta quả chuông cũng rỗng lời
 
Trên cánh đồng nứt khô phơi gan ruột
Cơn mưa sảy bước mấy từng mây
Bao lũ cá oằn mình bơi cạn
Quả trứng chim trắng mắt gọi bầu trời
 
Cho ta thành đứa tiểu nhi trên quang gánh
Soi vào bùn gương mặt già rớt xuống của ta
Này, chuông hỡi, mi cũng cần gạn giọng
Mấy mươi xưa đã khàn đục tiếng đồng?
 
Bao bà mẹ bồng con qua thế kỉ
Những cái cây mang trái chín vào bình minh
Ngày tự nhiên dông dốc theo chuông đổ
Ta nguyên khôi nụ cười mình.

 
hoa chuong


Bức hình hai mươi năm trước
 
Nó vẫn hằng ngày, điềm nhiên
nhìn ta cao hơn
mỉm cười
ta vẫn hằng ngày, nhìn nó
thấy mình tan đi
một phần bọt biển
 
Chiếc máy ảnh nằm một xó
hẳn đã mọc râu dài, mắt tối
chẳng còn nhớ điều gì về những thước phim
 
Đứa bé bước ra
từ một khoảnh khắc được cắt rời
hạnh phúc mãi mãi
 
Ta
không thể lớn lên trong bức hình
có lẽ vì thế mà những tay thợ ảnh
luôn là những kẻ lừa dối ngọt ngào
 
Thực tế
bức hình ấy nhìn tất cả mọi người
với cùng một ánh mắt
biết nói
“tôi vẫn vui ở đây!”

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 38 trong 9 đánh giá
Xếp hạng: 4.2 - 9 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự gặp gỡ thú vị giữa Victor Hugo và Honoré de Balzac

Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự...

Hiện tượng thú vị này của tự nhiên dễ khiến người ta liên tưởng đến trường hợp hai nhân vật của hai nhà văn lừng danh nước Pháp là Victor Hugo và Honoré de Balzac. (NGUYÊN MINH)

 
Nhân vật Anna Karenina và sự soi chiếu từ nguyên mẫu đời thực

Nhân vật Anna Karenina và sự soi...

Lev Tolstoy - “con sư tử” của văn học Nga thế kỉ XIX - đã tạo ra những tác phẩm vĩ đại từ chất liệu tươi ròng của đời sống. Mỗi nhân vật được ông khắc họa luôn trở thành những điển hình nghệ thuật bất diệt, có tác động sâu đậm đến mọi tầng lớp xã hội. (NGUYỄN THỊ HỒNG​ HOA)

Quảng cáo