Chùm thơ của tác giả Nguyễn Trọng Luân

Thứ hai - 14/05/2018 00:25
Điểm cao này còn búng báng hay không
 
Tháng này Ngọc Rinh Rua còn búng báng không?
Mùa khô ở Tây Nguyên đỏ lòm đất
Búng báng dìu dịu cơn khát
Đêm tiếp cận 1015 đỏ rực hỏa châu
 
Chỉ huy trung đoàn búng báng hấp thay cơm
Bản đồ tác chiến lấm loe loe đất
Bê năm hai trần mấy lượt 
Phía Chư Mom Ray pháo lấy phần tử xong rồi
 
Con suối Rờ Cơi chẳng kịp vục mặt người
Bi đông vội đến quên vặn nắp
Bộ binh vừa chạy vừa khát
Bình độ 1000 có búng báng không?
 
Ơi 1015
Ta vượt qua lằn ranh vào Kon Tum mùa phượng đỏ
Chúng tôi thì thầm ta là người bóc vỏ
Phía bên kia sông, trắng nức nở hoa cà phê
 
Phía chúng tôi sẽ đi là phía địch tuyên thề 
Không có kẻ nào đến được
Ba lô chúng tôi có bao nhiêu là đạn dược 
Chúng tôi gùi cả thơ Trường Sơn
 
Tháng Tư này là đã bốn sáu năm
Đất thì đỏ cốt hồn người xưa vẫn đỏ 
Trung đoàn tôi vùi thân trong bazan màu lửa
Một cánh rừng búng báng với lồ ô.
 
Sương lạnh mùa khô, khô tóc lính già
Ngày trở lại dựng bia trên điểm cao hoang vắng
Chúng tôi đi tìm búng báng 
Cồn cào khát cả tiếng ve kêu
Đứng trên đỉnh cao tôi gọi những cái tên
Anh Hiệp, anh The, anh Hải(1)…
Nghĩa trang Kon Tum chờ mãi 
Đủ đầy làm sao! Ngày ấy đói quặn lòng
 
Tháng Tư này đứng ở 1015
Nhìn Pô Kô hiền như sông Hồng sông Tích
Ngày chúng tôi dựng bia ghi những chiến công hiển hách
Ước gì còn búng báng gửi cho nhau.

_____
  • Tên các đồng chí chỉ huy đã hi sinh ở cao điểm 1015 (CHARLIE)
  •  6 ngau khong

    Mưa mùa đông
     
    Ở hai đầu thành phố sớm nay mưa
    Buốt giá bàn tay quờ vào gió
    Em bảo tuổi xuân mình búp tay thô ráp thế
    Mà bây giờ mưa chuốt ngón măng xưa
    Có những cơn mưa ướt cả ba lô
    Dọc sông Son con sông nhiều trinh nữ
    Cả những cánh rừng hoa tím bầm bom Mĩ
    Khúc ngầm nào tên cũng gái nhà quê
    Đường hai mươi đường mười hai ngày xưa
    Rồi lại những cái tên quen quen chọ chọe
    Lại những nấm mồ trinh ven đường toàn lính trẻ
    Những hang vòm rúc rích gái trinh
    Nước suối hành quân anh uống tiếng bom gầm
    Nồi cơm sôi trạm giao liên đêm lên thơm tiếng gái
    Bốn mấy năm hoa râm ở hai đầu thành phố
    Lời hẹn rồi thương buốt nhói tuổi già
    Sao ngày xưa tay thô ráp anh hè
    Lanh lảnh hát rồi lại long lanh khóc
    Ơ cơn mưa rất trong mà khó nhọc 
    Nối hai đầu thương nhớ tới Trường Sơn.

     


     
     Từ khóa: Nguyễn Trọng Luân
    Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
    Click để đánh giá bài viết

    Những tin mới hơn

     

    Những tin cũ hơn

     
    Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

    Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

    Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

     
    Cám ơn anh bán giày

    Cám ơn anh bán giày

    Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

     
    “Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

    “Con mắt còn có đuôi” của “tình...

    Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

     
    Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

    Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

    Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

     
    Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

    Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

    Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

    Quảng cáo