Chùm thơ của tác giả Nguyễn Tuấn

Thứ bảy - 24/06/2017 13:06
Nhật kí của người đàn ông mất hai tay
 
Dường như chẳng có điều gì
Có thể làm người đàn ông ngồi kia bận tâm
Khi những thinh lặng ngồi trên bậu cửa
Bên vạt cỏ non ngơ ngác đón bình minh
Có tiếng nói thì thầm bảo tôi đưa tay ra
Hãy hứng những giọt sương như quả cầu tiên tri ưu tư trên mặt lá
Vì sau ban mai mặt trời sẽ mang chúng đi
Hãy hái những bông hồng leo vừa ngượng ngùng cười bên
                                                                               hàng rào
Biết đâu sau ban mai, những cánh hoa sẽ biến vào lòng đất
Ôi! Những trái thơm trên cành
Hãy hái chúng đi
Vì chỉ sau ban mai, chúng sẽ biến thành bữa điểm tâm thịnh soạn
                                                                              cho lũ chim
Giọng nói thì thầm, thúc giục
Hãy bắt loài sâu vừa nở trên búp non
Sứ giả của bóng đêm
Sau ban mai, cái chết sẽ ngự trị trên ngọn cây trơ trụi cô đơn
Tôi đi theo giọng nói mê man
Như thể sau ban mai, đôi bàn tay sẽ tan thành giọt sương
                                                                               dưới mặt trời
Nhưng hai cánh tay bỗng dưng nhẹ bẫng
Hai ống tay như vực thẳm vô hình
Tôi như kẻ tuyệt vọng cố gắng vồ ảo hình trống rỗng nơi
                                                                         hoang mạc
Như chú bù nhìn phất phơ sau vụ gặt
Tiếng thét bỗng không thành tiếng
Những người đàn bà đi chợ vẫn thản nhiên
Những kẻ mất ngủ đêm qua không nghe thấy
Có bức tường trong suốt nào đó vừa vây lấy
Người đàn ông vẫn thinh lặng trên bậu cửa
Tôi chợt thấy
Ông ấy có thể làm bất cứ điều gì. Nếu muốn.

 
dem buon

Những đêm không biết chảy về đâu
 
Con mèo hoang gào khóc đêm qua
Làm mẹ giật mình đứt nỗi buồn đang gánh
Mẹ giấu niềm riêng vào trong tóc
Nỗi niềm đã bạc như mây
 
Khi vì sao ngủ quên, mẹ vẫn ngồi
Nghe tiếng nỉ non ứa ra trong từng thớ gỗ
Rạn vỡ ăn mòn cánh cửa
Nhà tù vô hình giam khát vọng rừng sâu
 
Mẹ vẫn ngồi
Trong những đêm không biết chảy về đâu
Khi thuở ban đầu đã trở thành quá vãng
Khi những vết thương chưa bao giờ khép miệng
Khi hi vọng như mùa xuân đang mất
 
Có thể khổ đau đã hoá những dịu dàng
Trên gương mặt mẹ
Nước mắt khô đi thành tiếng hát
Mẹ can trường hơn tất cả mọi chiến binh dũng cảm
Nhưng vẫn thường ngồi
Trong những đêm không biết chảy về đâu.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự gặp gỡ thú vị giữa Victor Hugo và Honoré de Balzac

Hai nhân vật - một nguyên mẫu: Sự...

Hiện tượng thú vị này của tự nhiên dễ khiến người ta liên tưởng đến trường hợp hai nhân vật của hai nhà văn lừng danh nước Pháp là Victor Hugo và Honoré de Balzac. (NGUYÊN MINH)

Quảng cáo