Chùm thơ của tác giả Nguyễn Vĩnh Tiến

Chủ nhật - 03/12/2017 00:12
Bạn của bà tôi
 
Bạn của bà tôi
một cụ già màu trắng
tôi thường gặp trong ngõ mùa thu
Bà tôi mất đã mười năm
cụ ấy cũng ít sang nhà tôi chơi nữa
chỉ thỉnh thoảng tần ngần trước cửa
Tôi gặp cụ vẫn luôn chào
dần dần cụ cũng quên tôi tên gì
quên tôi là ai
quên tôi từ đâu đến
Chỉ những chiều tàn
cụ vẫn đi chầm chậm
qua cửa nhà tôi rồi mấy phút đứng chờ.

 
5


Hải trình 2...
 

Chuyến tàu đi khá xa
một vài tảng băng đã vật vờ như ma Titanic
tôi ngồi không trọng lượng
trên boong tàu không có mái che
Tôi nghĩ về biển khơi
thực ra Bắc Cực đã nằm sẵn trong lồng ngực
chúng nằm sẵn trong trái tim nhiều ngăn
giống như nhiều băn khoăn mùa hoang dã
Em đã lau giọt mồ hôi mùa hạ
trên tay áo mùa thu
em đã lau cả một sương mù
để lộ ra trong đêm, gương mặt tôi dần sáng
Vậy mà thấm thoắt whisky, thấm thoắt từng chạng vạng
tôi đã từng mắc cạn giữa tay mình
bởi một dòng sông nhỏ rêu xanh
đá thì sắc và thuyền nan thì bé
Giữa những câu chuyện vừa đi vừa kể
một ngôi sao xanh sáng khuôn ngực Đại Tây Dương
tôi vẫn không trọng lượng và trôi về phía chiếc giường
nơi chính nó là một du hành khác.


Hải trình 6...

 
Với thuyền nắng
tôi đã làm cho biển rộng hơn
chúng mở ra bát ngát cộng thêm những nếp gấp sóng
Lúc bấy giờ, Địa Trung Hải chỉ còn như cái ao xanh
đẹp đẽ nhưng vướng víu một chiếc ủng
mặc kệ bên kia bờ Santorini đánh tín hiệu những chấm trắng xanh
Hành trình của các đại đế và bạo chúa
nhỏ nhoi thành những vệt khói mờ
chẳng có ý nghĩa dọa dẫm nào nữa
Bắc Cực cũng thành một chấm lạnh nhỏ
trắng và cô đơn ở tuyến đầu
Tôi đã trở thành thuyền trưởng
trong biển của chính mình
biển của chiêm bao
đã từng tràn khỏi địa cầu trong những đêm tuyệt vọng nhất
Biển của sự thật
những sự thật đủ các sắc màu
chúng khước từ nằm héo quắt trong những bảo tàng đương đại
Một con sẻ nhỏ đã đến
kể cho tôi nghe về đôi chim Tử Quy
và thuyền nắng tôi nghiêng hẳn một đường đi.


 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo