Chùm thơ của tác giả Phạm Trọng Thanh

Thứ hai - 04/09/2017 01:05
Nhớ một người đi
                Tưởng nhớ nhà thơ Nguyễn Mỹ
 
 
Ghế đá công viên
hanh hao ngồi một nửa
một nửa ngồi                                                                    
chớp mắt lá si (1)
 
Áo đỏ
nguyên màu hoa tươi đỉnh dốc
năm tháng xa
trên hàng cây cao
thôi không ngân ngàn chuông nắng
vườn cũ tóc phai
gầy hao bông cúc tím
 
Vẫn con đường nhỏ
mình đầy bóng râm
heo may vàng lá
thì thầm
cầm tay ngọn gió
con hươu sao ấy đã về
ngơ ngác nhìn                   
nhớ
một người đi...
______
 
  • Viết bài thơ nhỏ này, tác giả xin được mượn những hình ảnh, chi tiết thơ của nhà thơ Nguyễn Mỹ trong Cuộc chia li màu đỏ; Hoa cúc tím; Con đường ấy - Tuyển tập Nguyễn Mỹ - Giải thưởng Nhà nước về VHNT năm 2007.
1414hinh nen vuo hoa cuc tim no ro rat dep
Thư nhà (1)
 
                Tưởng nhớ liệt sĩ Nguyễn Ngọc Kiên
 
 
       Mẹ ơi, con viết thư này
Tết xa quê, bút trong tay biển kề
       Anh em đồng đội sẻ chia       
Với bao thương mến gửi về lời thăm
 
       Mẹ thương con, mẹ tảo tần
Thay cha gánh hết gian truân cửa nhà
       Đồng gần cho đến chợ xa
Những năm bom dội mưa sa bão dồn
 
       Mẹ chăm cả mấy chúng con
Lớn cao lộc ngộc con còn trẻ thơ
       Quê nhà đất học từ xưa
Trường làng trường huyện trông chờ mẹ lo
 
       Đơn tình nguyện tuổi học trò(2)
Phải đâu lưu bút hẹn hò cùng ai
       Mẹ ru con chí làm trai
Tiễn con sông Ngọc nẻo dài tóc sương
 
       Con đi... biển đảo quê hương
Bạch Đằng, Nam Triệu trùng dương dạt dào
       Cam Ranh, Đà Nẵng sóng xao
Hùng binh Bắc Hải thuở nào buồm giương
                                                                                                     
       Thiêng liêng mộ gió hàng dương
Hoàng Sa đó... chí quật cường còn đây
       Trường Sa nam bắc đông tây
Biển trời Tổ quốc những ngày bão giông
 
       Con đi ngày ngóng đêm mong
Thư về xin mẹ yên lòng, mẹ ơi
       Xóm làng, đầm ấm vui tươi
Các anh các chị, những nơi bạn bè
 
       Vì con hôm sớm đi về
Nao nao câu hát tình quê hội làng
       Thư con kính gửi mấy hàng
Trước giờ ra đảo mênh mang biển trào
 
       Màu mây dải mũ trời cao
Trăng chưa khuất, mặt trời dào dạt lên
       Trường Sa đây chốn trận tiền
Tàu con rẽ sóng cập miền Gạc Ma
 
       Mẹ ơi, đây bức thư nhà
Ngày mai, thay đứa con xa ngẩng đầu                    
       Bao la tình mẹ biển sâu
Cho con cùng với hạm tàu nhổ neo.

______
 

1. Hai bức thư của liệt sĩ Nguyễn Ngọc Kiên gửi mẹ cùng các anh chị trước ngày ra đảo Gạc Ma, được gia đình ông bà Nguyễn Thế Cương, Đỗ Thị Phương - anh trai, chị dâu liệt sĩ lưu giữ cùng với di ảnh liệt sĩ trên ban thờ gia tộc ở quê nhà (thôn Đồng Quỹ, xã Nam Tiến, Nam Trực, Nam Định).
2. Liệt sĩ Nguyễn Ngọc Kiên viết đơn tình nguyện nhập ngũ năm 1986, được biên chế vào đơn vị Hải quân vùng 1 trước khi về Lữ đoàn Công binh Hải quân 125, tàu HQ.604. Anh hi sinh trong trận chiến đấu giữ đảo Gạc Ma ngày 14/3/1988.


 85d5223200t272232299l8
Gửi Xô Ny
 
                Thân yêu tặng Hoàng Quý Bảo - Binh đoàn Cửu Long,
                F339, QK 9 và các bạn tôi, những người lính tình nguyện.
 
Xô Ny! Em sẽ đọc thư anh
một ngày nào đó
đến như nắng nhẹ nhàng trên đường phố
bác đưa thư dừng bước, tươi cười
 
Đây, anh đang ngồi ngay ngắn viết cho em
trong bóng những tàu dừa thân thiết
 
Em biết chăng
sau tiếng chào lan xa như dòng sông
anh đã gọi em niềm vui không giấu nổi
xúc động nhìn em ngắt chùm hoa bước lên
dưới vòm trời muôn lá xanh xoè quạt
Phnom Penh huy hoàng lá cờ năm đỉnh tháp
tiếng vỗ cánh bầy chim sariăng (1)
Phnom Penh rưng rưng
trong cuộc tiễn đưa dài lời hò hẹn
Xô Ny của các anh,
               giờ chia tay
                           sao em lại khóc?
Giọt nước mắt đã trở về
không thể mất
giọt lóng lánh Biển Hồ trong suốt
hạt tươi trong đi về phía cuộc đời
 
Anh nhớ em
những bước chân xinh tươi trên thảm nắng
                                       ngày Chol Chnam Thmay(2)
đôi mắt đen mở to
bàn tay nhỏ chào vầng trăng
một cô bé trong vòng tay thương yêu
sao phải nhận những cực hình nhục mạ?
 
 
Bốn tên “Angkar”(3) đen kịt một khung trời
miệng rít gió và lưỡi đầy nọc độc                                              
bàn ghế phút chốc quay cuồng
người cha đổ xuống mặt sàn nghẹn uất
người mẹ bị xua dồn
bị bứt ra như chiếc lá rẩy run
“mẹ ơi... mẹ ơi...” - tiếng kêu đau xé
em tái nhợt trước tám con mắt quỷ
chiều loạng choạng ngã nhoài vào bóng đêm
 
Bị đẩy vào đêm
ôi Campuchia Tổ quốc của em
những người thân mắt rợp bóng cây vườn
người bẻ lái chèo Mê Kông vượt thác
người tựa núi ngấp nghiêng triền Dângrêk
các vị thần tìm thuốc trường sinh
kì vĩ Angkor những thế kỉ vàng
trăng dát hoàng cung đền đài thức ngủ
Những đôi tay giàu có quyền năng
tạc lộng lẫy tình yêu trên ngực đá
dọc lối hoa bay vương quốc phù điêu
gương mặt Bayon hồn nhiên tĩnh toạ
để ánh sáng trời cao thành chất liệu vĩnh hằng
một đất nước mỉm cười về xa thẳm
vũ điệu thanh bình bước chân làn sóng
bỗng lùi vào bóng đêm
 
Xô Ny ơi!
anh đã tìm thấy em
khẳng kheo bước giữa dòng người cùng cực
ve xao xác, lá lìa cành như trút
sự sống mong manh những hốc mắt mịt mờ
trên đường Xiem Reap
tay em run run níu lấy cánh tay anh
môi em run run bên ca nước chiếc bi đông
thân thiết về đây những chàng trai Việt
những đứa em mồ côi len lét ngẩng đầu
cả những hình hài không còn tuổi còn tên
lờ mờ chiếc bóng
những phum sóc oằn mình trong đất lấm
phút hồi sinh bừng dậy mỗi cuộc đời
Xô Ny ơi!
em không thể đi cuối đất cùng trời
tìm lại người cha thân yêu
nghẹn ngào tức tưởi
người cha ưa trồng hoa và giỏi bơi thuyền
đã chết nơi ngục tối
không thể hoá thành chim
hay một ánh cầu vồng giữa mùa khô quay quắt
 
Em làm sao có thể trở về
căn phòng tuổi thơ trong vòng tay mẹ
để mẹ vuốt ve mắt mẹ nhìn yên ấm
chải lại mái tóc cho em
dệt cho em một tấm khăn mềm
rạng rỡ như làn mây buổi sớm
khuôn mặt vầng trăng khuất ở nơi nào
 
Chúng bỏ lại dưới mặt trời gay gắt
những giếng rợn xương người
những bãi thải đầu lâu người lăn lóc
nhân loại đau muôn thuở nỗi đau này
hoạ diệt chủng tiếng cười gằn quái vật
thời đồ tể nghênh ngang bạo quyền
gió độc vô hồi kì trận cuồng điên
lũ bạo chúa trời tru đất diệt
 
Không, Xô Ny ơi, không thể nào
không có ai  là con người lại để
những ngọn roi song những cuộn thừng dài
dồn đất nước này vào nơi u thảm ấy
em là chiếc mầm trong cánh rừng ngổn ngang đám cháy
hạt lúa nhỏ bên miệng cối tử thần hung hiểm
không, không... Xô Ny ơi!
em là tuổi thiếu niên của tất thảy con người
giữa những năm bảy mươi nhiều biến động
em là niềm hi vọng mong manh tia nắng
trong mắt khép những người thân trở trăn lần cuối
tiếng gọi mơ hồ quanh quất đâu đây
 
Xô Ny!
các anh đã dìu em đi
vượt qua hết những nẻo đường lầm lụi
được ngồi thở với anh
chút hương thơm bóng lá ngả bên đầu
em đã hiểu vì sao
sau trận đánh bừng lên như ánh chớp
là bước hành hương một dân tộc trở về
 
Em đã hiểu vì sao
đồng đội anh bao người ngã xuống
lòng sáng trong buổi sáng cuộc đời
nguyên vẹn nụ cười bước chân thần tốc
bán đảo này quấn quýt những lời thương
 
Sẽ trở về vẹn nguyên tiếng hát
em có nghe Mê Kông đang vỗ nhịp trước chân trời
lúa sẽ chín những mùa vàng đoàn tụ
sẽ ngọt dần chùm trái trong tầm tay
Anh nghe ngọn gió hoà bình cùng em cất tiếng
nơi mái trường đường phố dài hoa bay
ngày trẻ lại trong từng đôi mắt sáng
với trời mây sông núi đền đài
em đang viết ở bên trời
 ngón tay thon dịu dàng năm ngọn tháp
Campuchia... từng nét chữ - nét hoa văn nắn nót
trên trang vở tinh khôi
bên mái đầu nghiêng nghiêng
 
Ơi Xô Ny!
các anh không bao giờ quên
làm sao quên em được
đây, anh đang ngồi trong nắng sáng viết cho em.                    
          
_____
 

1. Sariăng: Chim sáo.
2. Chol Chnam Thmay: Ngày Tết cổ truyền - Lễ hội chào trăng của nhân dân Campuchia.
3. Angkar (ông lớn): Chỉ bọn tội phạm diệt chủng Khơme Đỏ: Pôn Pốt, Iêng Xary
(1975-1979), tàn sát dã man 1,7 triệu người dân Campuchia vô tội. 

 

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)