Chùm thơ của tác giả Phạm Vân Anh

Thứ hai - 09/01/2017 12:32
Mẹ núi rừng
 
Hãy hiểu hồn rừng qua chùm lá buộc
Hãy thấu vía núi qua vạt váy phơi
Mẹ cắm một cành xanh trên tường trình nâu đỏ
Xin đừng ai buồn nỗi buồn của mẹ
 
Con mẹ đi đường con nai, con hươu biết thương đàn nhớ tổ
Làm người trai giữ núi không quản dốc đèo, không đếm ngày
                                                                                  tính tháng
Đất nơi này đâu dễ mất cho kẻ giành sông, giật núi
Màu cờ loang ngực trẻ
Vì một khe nước ngầm, một rông đá chạy
Vì mạch nguồn kiến tạo giang san
 
Ai nói cỗi cằn làm tàn lụi yêu thương
Vùng hiểm yếu sáng tình đất nước
Con mẹ hồn hóa cùng sa mộc
Kí thác lời ngàn năm
Xin đừng ai buồn nỗi buồn của mẹ.


vn5

Ráng chiều
 
Dẻo dai hơn tràm đước
Những người đàn bà hái sen
Hơi thở trắng của thời gian phất phơ
Mắt giấu kí ức ngày đã xa
Đôi chân bấm bùn bí hiểm
Ánh mắt trắc thủ dõi đường bay, đo điểm xạ
Đôi chân máu ứa không rời trận địa
Thản nhiên đặt vinh quang vào ngăn kéo lãng quên
 
Chân mạ rụt rè xanh ụ pháo
Lúa đứng cái gọi đòng trổ mã
Sen tỏa mềm hố bom nham nhở
Khẩu cối gỉ mỗi năm thức dậy một lần làm chứng nhân lịch sử
Hay giản đơn là gợi một hào hùng
Gọi một xót xa
 
Đất ấy, người này!
Những người đàn bà tuổi 60 lái máy cày, trồng sen đỏ
Những giáo viên tuổi 20 đi chia chữ
Những nữ pháo binh vác cối lội sình lầy
Xin đừng mỏng giọng quê khi nói về cái chết
Những vầng trăng khuyết tuổi giữa đồng xuân
Những khẩu pháo già nua rung bầm ngực mỏng
Nhả căm hờn bằng đường đạn thẳng
Ra đi cùng tóc lá dừa cháy khét
Người còn sống tìm người đã khuất
Người có tên khấn gọi người vô danh
Mất còn gửi lại đất quê
Một nguyên hương con gái
 
Những người đàn bà trên tắc ráng giữa đầm
Đài sen ngậm giọt thầm se thắt
Thản nhiên lẫn vào chiều cỏ mật
Tinh khôi chờ bình minh!


vn6

Kéo co
 
Mặt trời lưng lửng núi
Cột âm dương lún đất
Dây song vấn vện đường gió
Một triền rừng vào hội kéo rồng mây
Khấn vọng Chẩu Chục Chẩu Chao mùa phồn thực(1)
 
“Thấu du bưởng nọ - Chẩu dứ bưởng cuông”
Giặc ở bên ngoài - Chủ ở bên trong
Trăm năm trước ta giữ đất
Trăm năm sau ta lập bản
Công ơn người xưa không ghi trên sách tre, sử trúc
Trò chơi xuân kéo mừng chiến thắng(2)
 
Dừng chân cùng di sản chốn biên cương
Vui luật tục nơi hoàng hôn treo đầu đá
Vỡ ra điều giản dị
Di sản nào bằng tình yêu núi sông.

 
-------

1. Nghi lễ xuống đồng của đồng bào các dân tộc ở Bắc Hà thường tổ chức kéo co với tâm niệm đi kéo “rồng, mây” mang nước về cho mùa màng sinh sôi.
2. Trò chơi kéo co còn mang tâm thế tưởng nhớ công lao tướng công Vũ Văn Mật và Hoàng Vần Thùng tổ chức kháng chiến đánh bại quân xâm lược lấn chiếm biên giới.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo