Chùm thơ của tác giả Phan Thị Thanh Nhàn

Thứ sáu - 28/07/2017 13:02
Chàng trai binh nhì của mẹ
 
Con trai mẹ lên đường nhập ngũ
Hình như con nhỏ nhất trong số tân binh
Theo đoàn quân con đi. Và mẹ khóc
Xót con lần đầu không có mẹ chăm thương
 
Một năm sau con mới về thăm
Ôi - chàng trai của mẹ lớn lên nhiều quá
Con rắn rỏi, hiên ngang, gọn gàng, sạch sẽ
Không như lúc ở nhà nhõng nhẽo tựa trẻ thơ
 
Ai đã dạy con nền nếp của Bộ đội cụ Hồ
Ai đã chăm cho con từng bữa cơm, giấc ngủ
Mẹ ôm con vào lòng mà không thôi bỡ ngỡ
Chàng trai này vẫn của mẹ sao?
 
Con đã lớn lên
Ôi- chàng trai binh nhì của mẹ
Con đã được bao người chăm thương cặn kẽ
Để xứng là con trai của Tổ quốc mình
 
Mẹ biết ơn bao người đứng sau con
Những người đã hết lòng lo cho con thay mẹ 
Và chàng tân binh hôm nào nhỏ bé
Nay hiên ngang trong đội ngũ điệp trùng
Mẹ cùng bao người nâng bước chân con.

 4
Lính hải quân

 
Anh trẻ quá - mặt xạm đen vất vả
Sóng gió trùng dương tàu lạ rập rình
Anh tập bắn, tập bơi rồi thả nổi
Để tình huống nào cũng sẽ hồi sinh
 
Vậy mà gặp chúng tôi-các anh hiền quá
Nụ cười tươi ánh mắt trong veo
Anh nhớ mẹ, anh thương người vợ trẻ
Có anh thì da diết nhớ con yêu
 
Anh cứ nhớ, cứ thương về phía ấy
Phía bao người yêu mến tựa vào anh
Tựa vào anh là biển bờ Tổ quốc
Là nhân dân đang lao động hết mình
 
Tất cả đã vì anh như sắn, ngô, khoai, lúa
Đã vá may, dệt lụa, chăn tằm
Đã thả cá, nuôi gà, đóng tàu, xây nhà mới
Để anh rèn luyện đêm ngày ơi người lính Hải quân
 
Lính thủy quý yêu ơi - đất nước còn gian khó
Tựa vào em - toàn vẹn nước non nhà
Chàng lính biển xạm đen nắng gió
Mà hiền như sông núi nước Nam ta.


7 
Nhà thờ hoang

 
Bên kia là biển khóc
Bên đây tiếng gió gào
Tường đã trơ vết rạn
Chúa Cha giờ nơi nao
 
Nhà thờ xưa sang trọng
Tháp chuông ngân tiếng vàng
Nô nức người hành lễ
Thành kính và cao sang
 
Giờ trống hoang bốn phía
Gió ù ù lạnh căm
Như mối tình đẹp thế
Nay đã thành xa xăm
 
Ai bận lòng thương tiếc
Ai ơ hờ lãng quên
Chỉ nhà thờ vẫn đó
Mái cao ngày mưa nghiêng
 
Những hạt mưa tan chảy
Qua cửa hoang ướt thềm
Mưa xiên xiên từng hạt
Chan chan qua môi mềm.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 10 trong 2 đánh giá
Xếp hạng: 5 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo