Chùm thơ của tác giả Phan Trung Thành

Thứ năm - 12/07/2018 13:06
Trên đường biên nghệ thuật
 
Trong vườn chỉ có cây bông trang
mấy năm không chịu trổ
lá vàng rơi trên nền gạch trắng
nhiều ngày khô cong hình chiếc xuồng
bé xíu giòn chờ mưa chờ gió
hoa cùng vườn đang nở đang thơm
anh không bỏ cây bông trang
lười tiếc một màu khô đã cũ
mấy mét vuông thêm gam buồn mạnh mẽ
đời toàn reo ca cô độc nhường nào
 
Em đến bằng cây gửi hồn trong lá
đất đai và nụ cười anh tưới mỗi sớm mai
anh bận thở như trời bận thay áo
nâu xám lục đìu hiu màu nào trong trẻo
mỗi giây nghe con gà choai cổ ngắc ngứ
con mèo đi nhẹ ngóng bóng mây
anh thở với phố phường bụi xe mỗi ngày
em nhắn tin ngập ngừng
như hương bưởi
 
Cây bông trang
nở một chùm lá tiếng chim
đầy trong sớm mai.


4890619011 3b1f4bd314 o

Đôi khi ta chỉ là cái bóng trong cõi chiêm bao
 

Anh băng qua đường, nhiều ánh sáng mát và buồn trên đỉnh đầu
giờ này quê hương tưới đẫm rét nâu
đường cày mộc bươi lên từng nhát nhớ
lay ơn một kiếp đã hanh hao
 
Trên giấy trắng kia anh viết dòng bịn rịn
khi chúng ta chấp nhận màu tro
hài lòng với điều em nghĩ
anh sẽ được tắm mát một lần thỏa thích ngoài sông...
 
Bóng của ta không tan
bài hát tình yêu - hành trình có nước
có ánh sáng và khung cửa buông rèm
chúng ta đã thở từng tháng ngày giờ khắc
có tế bào nào li biệt đâu em
 
Dặm thẳm, màu của đất gói ghém tươi xanh
về trên mái một cơn mưa trầm tích
anh băng qua đường, đâu có con đường, nước của nhiều
                                       kỉ nguyên trôi hoài
trước khi anh cùng cơn mưa đến
 
Đôi khi ta là cái bóng trong cõi chiêm bao?
với những đổi thay thực tại này anh xác nhận điều mình chưa nghĩ
khi đường cày xới lên anh
từng nhát nhớ...
 

 


 
 Từ khóa: Phan Trung Thành
Tổng số điểm của bài viết là: 7 trong 5 đánh giá
Xếp hạng: 1.4 - 5 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo