Chùm thơ của tác giả Thanh Thảo

Thứ hai - 16/10/2017 23:10
Trái tim Dung Quất
                     
Cuồn cuộn những bức tường nước mặn
ngoan ngoan tan vào đê chắn sóng
 
Ngọn lửa vĩnh cửu bầu trời chim én
sáng loá mạch máu ống dẫn dầu
 
“Không một ai bị lãng quên, không một cái gì bị quên lãng”
trái tim Dung Quất
 
Người mẹ nghèo gánh củi dương chiều xuống
bóng gầy gò thấm mờ cát bỏng
những nông dân xưa quần nhau với giặc
Vạn Tường, Vạn Tường
giờ lặng lẽ rời ruộng vườn nhà cửa
nhường mênh mông nhà máy lọc dầu
nhường lòng sâu thì thào xương máu
sáu trăm năm ông cha mở đất
 
Không một cái gì bị vùi lấp
trái tim Dung Quất
 
Sừng sững hôm nay ba cao trình chất ngất
ba bước tới miền Trung khó nhọc
ba bước gió thênh thang trời xanh
 
Không một ai bị lãng quên
trái tim Dung Quất
 
Lưng tựa Trường Sơn thảng thốt
mắt đăm đắm Trường Sa muối xót
lòng rưng rưng những con tàu chở dầu
 
Những hơi thở tìm nhau
sắt thép bừng bừng mở hội
giọt mồ hôi trong veo ngày mới
những mặt người căng gió nam non
những cánh tay xoè bật lửa hàn
xé toang bóng tối
 
Trái tim Dung Quất
chuyển núi dời sông
lọc máu hồng
nuôi tươi thắm cầu vồng đất nước
 
Cầu vồng hiện chân trời sáng rực
bắc qua nghìn giấc mơ
 
Cuồn cuộn sóng đập nhừ bờ cát
nung khao khát trời trưa nắng rát
trăng lên mơ màng trăng lên
 
Đê chắn sóng nghiêng nghiêng
sóng hiền ngoan đàn bò gặm cỏ
biển đầy ắp yêu thương lòng mẹ
những bể chứa dầu bầu sữa căng căng
 
Không một cái gì bị lãng quên
trái tim Dung Quất.
 

1

Thư gửi má
 
Những quẫn bách mùa hè
làm con mờ mắt
má ơi cây chuối trổ buồng
mang sức nặng mà con không rõ
bây giờ từ khoảng trống xa xăm
má nhìn về bằng đôi mắt ngọn gió
nơi hàng ngày con cày bừa gieo vãi
chữ chữ vô nghĩa
nơi hàng ngày con cưỡng lại
chiếc máy làm ngu
khu vườn nhà ta lặng lẽ
lặng lẽ tới bao giờ
những cây chuối bị chặt buồng
chợt bơ vơ
chút không khí sạch trong
khép nép nghèo hèn giữa bao vùng ô nhiễm
từng đám mây sâu bọ
che vùng sáng ngày xưa
dòng sông cá bống ngây thơ
giờ ngoi ngóp
cây hồng xiêm
chết từ cành đến gộc
bìm leo giậu đổ
cây mai trước nhà vật vã vài bông
mỗi độ xuân sang
chỉ nở một lần.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 1 trong 1 đánh giá
Xếp hạng: 1 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)