Chùm thơ của tác giả Thu Nguyệt

Thứ sáu - 13/07/2018 13:27
Hát về con mương nhỏ

                  Má ơi con vịt chết chìm
          Con thò tay xuống vớt, cá lìm kìm nó cắn tay con
                                                                (Ca dao)
Con mương nhỏ mỗi chiều tôi nghịch nước
Có chú lìm kìm cắn khúc ca dao
Mười năm qua không đắp không đào
Lá tre rụng, con mương sâu thành cạn
 
Chú lìm kìm năm xưa bỏ bạn
Xuôi ngược đâu rồi theo lời mới dân ca
Tôi chiều nay trở lại quê nhà
Tay khỏa nước gọi lìm kìm đâu hỡi
 
Mười năm nữa con mương thành đường mới
Chị tôi rồi phải quét lá tre rơi
Tôi trở về nhớ mãi nước mương vơi
Những mắt cá lìm kìm đầy cơn khát
 
Vịt có chết chìm đâu? (Tôi buồn tôi hát)
Sao cá lìm kìm cắn mãi…
trái tim tôi.


b


Nhớ nhà
 
Bất ngờ tiếng chim rơi cuối phố
Điếng lòng trong trẻo tiếng quê xa
Thành thị ta ngồi nghe nước mắt
Tí tách rơi tuôn nỗi nhớ nhà
 
Nơi ấy ba ta già yếu lắm
Cuối vườn hái trái nhớ con xa
Lá rơi xuống tóc không thèm phủi
Lẩm bẩm buồn vui với chó gà…
 
Nơi ấy em ta nghèo khó lắm
Suốt ngày chân đất với tay chai
Vất vả sớm hôm bùn bết tóc
Ra ngõ nhìn xa lén khóc hoài
 
Nơi ấy cháu ta gầy bé lắm
Lá me, trái sắn… tiệc nhà vua
Cào cào dế nhủi đều đem nướng
Bóng khách đằng xa đã chạy ùa
 
Nơi ấy sông đầy bè hoa tím
Theo dòng trôi xuống lại quay lên
Ôi giá cuộc đời hiền như nước
dòng sông quê – ta: kiếp lục bình.
 

g


Đêm trên đảo Trường Sa

Đảo gánh mặt trời hai phía
Bốn bề rặc nước ròng mây
Sóng gió không hề biết ngủ
Nên đêm trên đảo rất dài
 
Thương đêm, hoa bàng vuông nở
Cho đêm đảo bớt cô đơn
Thương biển nhành san hô nở
Đáy sâu lòng biển bớt buồn
 
Cám ơn nụ hoa chèo chống
Nhấp nhô trên lẽ vô thường
Thương đời phải cần góc cạnh
Hương tròn cho trái bàng vuông.

 


 
 Từ khóa: Thu Nguyệt
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)