Chùm thơ của tác giả Trần Lợi

Thứ bảy - 20/05/2017 13:17
Những đoản khúc tặng cánh đồng
 
Ánh nắng gặt dần cánh đồng sương
Còn trơ lại những cơn mưa khô nẻ
Nơi gọi về loài chim ri, chim sẻ
Chúng bay theo lối sống bầy đàn
Rồi liệng xuống nhặt nhạnh hạt vàng
Và thả lên trời phần hồn trong vắt
Nơi châu chấu, cào cào tất bật
Vẫn chuyên cần giã gạo dọc bờ mương
Vẫn ước vọng ngàn đời no ấm, bình yên
 
Cánh đồng
Nơi khai vỡ niềm tin, mơ ước tổ tiên
Nơi cất giữ những kiếp người qua biến thiên lịch sử
Nơi gặt hái nước mắt nụ cười lam lũ
Cha ông cày xới nắng mưa thành tục ngữ, ca dao
Giọt mồ hôi truyền kiếp gieo cho đất ngọt ngào
Những dấu chân nhiều thế hệ cứ lồng vào nhau mãi
Luống cày biết bao lần lật đi lật lại
Suốt cuộc đời gieo trồng và gặt hái
Nên người làng quen nói lời của cây lúa, dây khoai
 
Cánh đồng
Nơi đám mây sà xuống đánh thức đất đai
Những thửa ruộng bén xanh mờ màu ý nghĩ
Người như lúa suốt mùa không ngừng nghỉ
Dáng cần lao dầm gió bấc mưa phùn
Đi đến đâu cũng lấm láp chân bùn
Làm lụng đâu cũng xóm giềng, họ mạc
Cả làng úng nỗi lo kì đại hạn
Í ới rủ nhau ra đắp đập, be bờ
Cây lúa một đời chân thật, vô tư
Dâng trao người tất cả phần ngon ngọt
Đất nhào nặn mọi nhọc nhằn, chua xót
Đợi mùa sau màu mỡ lại duềnh lên
 
 
Cánh đồng
Nơi sớm hôm cúi xuống bao khuôn mặt chữ điền
Để cất lên vai tháng Năm, tháng Mười tròn mẩy
Cha thường dạy vót đòn càn, đòn xóc
Cách xoắn lạt buộc kinh nghiệm dân gian
Mẹ thuộc sục bùn, làm cỏ, vãi phân
Để cái giần biết mưa ra hạt gạo
Rồi lớn lên biết vặn thừng, buộc chão
Biết đánh trâu đi thẳng tắp đường cày
 
Tuổi đời tôi những mơ ước căng đầy
Bài đồng dao bao năm trời lặn lội
Những cái liềm vẫn cong hình dấu hỏi
Năm tháng bạc màu tôi làm đất sinh sôi
Bởi cánh đồng là nước mắt, mồ hôi
Bởi cánh đồng còn mưa gió, nắng nôi
Nơi vẫn gieo, gặt hái những cuộc đời.


 hoa vang

Hoa vàng trên mộ
 
Bà lão ăn mày không rõ tuổi tên, quê quán
đựng lòng hảo tâm của thế gian trong bị cói
đôi mắt u buồn và dáng đi mệt mỏi
hành khất niềm vui
đến một hôm sức lực không còn nữa
bà co ro nằm lại bên đường
 
Trông thấy đầu tiên là những người đàn ông lực điền
khi đang đào mương trong buổi sáng mùa đông rét mướt
họ vội cởi tấm áo mưa đang mặc
khoác cho bà cụ già
rồi đào vuông ruộng nhỏ
dâng bà cho cánh đồng
đặt lên mộ nắm cơm (khẩu phần ăn giữa buổi)
và khấn
dù chẳng kịp mua hương và hoa
 
Những thợ cấy đi qua
ngày lại ngày
nhặt nắm đất đắp dần lên thành nấm
mồng một ngày rằm
dâng cho bà nải chuối, thẻ hương
 
Những đứa trẻ chăn trâu quen nhặt cỏ gà dọc bờ mương
chúng rủ nhau dứt dây hoa cúc dại
đem phủ đầy trên mộ
rồi dây hoa bén rễ
thành tấm chăn rực rỡ hoa vàng
trên cánh đồng lúa bắt đầu xanh
 
Và từ đó, mỗi độ đông sang
hoa cúc lại bừng nắng vàng trên mộ.

 
mua trang


Xa ngái những mùa trăng
 
Chị gieo trồng thơm nõn những mùa trăng
Sông tắm gội tóc dài, đôi má đỏ
Tuổi trong ngần, hồn nhiên như hoa cỏ
Mẹ buồn lo theo mắt liếc, môi cười
 
Nét hồng nhan đắm mắt biết bao người
Dòng sông đánh đắm một thời con gái
Chị bồng lời ru tắt ngang vụng dại
Qua mùa xuân ngoảnh lại ngẩn ngơ buồn
 
Sông gánh gồng từng trải chuyện lo toan
Vẫn trong vắt ước mơ mười sáu tuổi
Giọt nước mắt bao tủi hờn nóng hổi
Chị quệt về tiếc nuối... Những giấc mơ
 
Một đôi lần soi bóng xuống ngày xưa
Mong vớt lên một vầng trăng huyền thoại
Cái lúm đồng tiền không sao tròn lại
Sóng xô về khắc khoải những đường nhăn
 
Ôi mùa trăng, xa ngái những mùa trăng
Đừng thức dậy lời ca xưa thương nhớ
Đừng sáng nao lòng… Đừng làm chị khổ
Để gió ngàn biền biệt suốt triền sông.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 10 trong 2 đánh giá
Xếp hạng: 5 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo