Chùm thơ của tác giả Trần Ngọc Mỹ

Thứ bảy - 24/12/2016 17:37
Với chị
 
Gió ràn rạt thổi đầu hồi
em tưởng mùa này, heo may giăng phố
ngọn đèn vàng như mắt ai mất ngủ
đứng giữa đường soi rọi xa xăm
 
Ngủ bên chị một đêm
Hà Nội xoay nghiêng trăn trở
em áp trái tim mình lặng nghe hơi thở
tự dưng lòng thấy hoang mang
 
Ngủ bên chị một đêm
nhớ nhiều đêm xưa cũ
trên chiếc giường gỗ ọp ẹp
tiếng cười khúc khích ngây thơ
bố mẹ luôn đắp cho chị em mình những giấc mơ
ngọt ngào hơn cổ tích
chị thường đan ngón tay cầu nguyện
hi vọng vẹn toàn cho ngày mai
 
Cuộc đời là những xa lộ tít tắp
miết mải hành trình chúng ta đi
hố sâu của đêm khơi lên
dằng dặc con đường, bàn chân, ý nghĩ...
 
Chị bảo thôi mà, ngủ đi!
chẳng có gì khiến chúng ta sợ hãi
khi sớm mai bình minh vẫn rạng rỡ phố phường...


 thieu nu
Những câu thơ của tôi

 
Những câu thơ của tôi
vừa bước ra từ hố sâu thăm thẳm, từ mênh mông
khoảng trống
chúng hồi sinh tôi
trong thế giới nhập nhằng sáng - tối
 
Những câu thơ của tôi
cơn gió loang ướt ô cửa ai ngồi
là ngàn vạn tầng tầng quầng sáng
gọi mặt trời dẫn bóng người đi
 
Những câu thơ như kim chỉ
khâu từng vết lòng tôi…
không cần khai sinh, không cần xác nhận
không cần giải thưởng treo nhắc nỗi buồn
 
Những câu thơ của tôi
nói cùng bao điều bình thường
như sớm mai còn vang tiếng chim
thức dậy giữa vòm xanh cất cao giọng hót.


 uu tu
Ưu tư là nét đẹp của đêm


Thị trấn giăng nỗi buồn sương mờ
gió không ban hương cỏ dại
khoảnh khắc đầy trống trải
em không trôi bình yên

khi ý nghĩ về anh bùng cháy
em ghim anh vào nỗi nhớ như con chữ tràn lên trang giấy
                                       lan man chẳng thể xuống dòng
 
Đêm thiếu mặt trời hồng
đêm hụt vòng tay ấm
đất núi vọng thẳm sâu hoang vắng
cô đơn ngang nhiên tìm đến
khoác lên vai em bóng tối trập trùng
 
Em đi qua phút giây này bằng một hình dung
con đường thành sợi dây giăng dài thao thức
em nhận ra đêm chưa bao giờ biết
tận cùng u hoài nơi đáy mắt chúng ta
 
Đêm
thở cùng em những ngày chia xa
khuya lắc lơ ngọn đèn chưa mỏi
giữa im lặng có ngàn lời muốn nói
là nét ưu tư của đêm vừa chạm tới
khi trong em nỗi nhớ theo về.


 
Tổng số điểm của bài viết là: 12 trong 3 đánh giá
Xếp hạng: 4 - 3 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo