Chùm thơ của tác giả Trần Quang Quý

Chủ nhật - 21/01/2018 00:11
Mắt Tràng An
 
Tôi đi qua mùa thu Tràng An
chiếc thuyền nan bơi dọc huyền sử
non nước chảy dưới mây trời lang thang cổ tích
 
Tiếng gà vọng ngàn xa hoang vu
đất nước cờ lau phần phật nắng Hoa Lư
đất nước cưỡi cánh đồng, núi non và lưng trâu bình loạn
mái chèo em luồn hang động cổ xưa
lịch sử cũng luồn quanh co nước biếc
mắt em cười duyên mây dạt
mắt Tràng An
cấy huyền tích vào Thăng Long đất linh nghiệp Tổ
văn hóa Thăng Long có hồn Hoa Lư
cỏ cây ngàn thu òa nắng
cùng bãi mía nương dâu về sông Hồng bình minh Hà Nội
 
Bóng thuyền nan trong sương loang xa
cố đô vầng mây xưa quần tụ
con thuyền nhỏ - mũi kim đan đan lại những mảnh vụn lịch sử
những loạn li chia cắt đau thương, những nám sẹo buồn xưa giặc giã
mắt em phết cái duyên sông núi Tràng An
phết xanh tôi Cúc Phương
kéo mùa thu thành vệt sóng em nhìn.
 

                    2/11/2017

4


Chiều Vĩnh Yên
                                Cho H
 
Em Vĩnh Yên
nụ cười Vĩnh Yên
dắt anh chiều bình yên
 
Cà phê Tây Hồ thứ bảy sau mưa trung du
mình uống đầy nhau
đầy mắt
mình uống thơm nhau
đầy môi
Tam Đảo ngẩn bên trời
nằm duỗi xanh Đầm Vạc
những mệt mỏi lặn xuống đáy hồ
kí ức lại duềnh lên mặt sóng
 
Những hàng cây lẻn vào nhau nụ hôn
những con mắt dạo nhau tinh nghịch
tôi dạo trong em trời xanh mây trắng
thả mùa thu vén gió loang mùa
 
Em Vĩnh Yên
đôi mắt Vĩnh Yên
vẫn chưa yên díu dan Đầm Vạc
vẫn chưa nguôi cà phê ngọt đắng
vắt ngang chiều lời hẹn mùa thu.

 
                    Tây Hồ - Vĩnh Yên, 22/7/2017

8


Xuân sông Thương
 
Sông Thương
sông chảy ướt cả chiều quan họ
sông chan em lúng liếng lúm đồng tiền
hàng tre đứng ngâm thơ
áo tứ thân ghẹo gió
vắt vào tôi yếm lụa mùa xuân
 
Kìa trăng non treo cong sông Thương
đong đưa mắt người quan họ
sông chảy vào tôi một dòng văn hóa
tôi tắm sông Thương bằng giai điệu
phú lý tình ấy đôi người ơi…
giọng em nhúng tôi cái duyên Kinh Bắc
môi đỏ cau trầu, bờ cỏ giăng giăng váy lụa    
gọi về thảng bến xưa
 
Sông Thương
sông rót nhớ vào thương
sông chảy thương vào nhớ
chảy men em luênh loang miền dùng dằng cổ tích
những cánh đồng phơi gió nhân văn
sông Thương
sông dắt hồn quê lang thang về biển
cuộn đất trời vào cặp môi xuân.

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo