Chùm thơ của tác giả Tú Anh

Thứ năm - 01/03/2018 00:00
Sợ mai cỏ lút chân trời
 
Về đi thôi quẩn quanh bóng nhà sàn
Chiều chiều nghe mẹ gọi gà ăn hạt lép rộn lên góc núi
Nghe cha xua bầy trâu về vội
Tiếng mõ vang lốc cốc lang kang
Về đếm bước bầy nhỏ lên xuống chín bậc thang
Ngả lưng vào sàn thưa vờ nhắm mắt để nghe mẹ nhón đi còn sợ
ta thức giấc
Cứ bặt tăm hết bao lần hẹn khất
Mặc mẹ đỏ mắt chờ tóc trắng mấy lần sương
Có bận ngồi cạn đêm phố thấy lưng cha còng hơn cả vành trăng
Biết còn được mấy mùa sáng trên đầu núi
Lỡ đâu một ngày về ôm bậc thang khản lời gọi
Chỉ còn tiếng con thạch sùng ru muội bếp buồn tênh
Cứ tham đi biết cơm áo có no ấm nổi mình
Sợ một ngày trở lạnh chạy về nhìn bếp nguội
Không còn ai đốt lửa hong trời cho ta sưởi
Mà khói thì oằn loang đỏ mắt côi
Sợ một ngày về chân mỏi tay rời
Không còn ai bật khóc vì mừng vui rồi vờ mắng mỏ
Không còn ai khấp khởi vịn rào ra đầu ngõ
                                                xách dùm ta chiếc túi hoa
Đi rạc phố bon chen nhặt nhạnh những hư hồ
Dành dụm được gì trong ngăn ba lô cũ
Có kịp đem khăn gấm áo hoa về ru cho cha mẹ ngủ
Mai đắp lên mồ xanh mà buốt nhức lòng khan
Về đi thôi kịp nghe hát câu Đang
Kịp nhìn ngón tay khô giã trầu lập cập
Biết mẹ còn đợi được bao lần cỏ lút dấu chân buồn rồi tàn lụi
Biết còn được mấy đêm nghe cha trở mình mùa lá trút mà gọi
Về kẻo mai cỏ mọc lút chân trời.


 3
Cây chu già trổ hoa

 
Cây chu già thôi trổ hoa
Mẹ vẫn ngồi phơi trăng lên đá
Hong thêm một ngày tuổi gió
Vừa đơm mùa sau sợi tóc rớm phai
Tay nghèn nghẹn tay
Dắt con ngược suối gầy
Soi giấc chiêm bao vào vũng nước nhỏ
Vuốt lại nếp khăn vấn bao mùa trăng nhàu nhĩ vết buồn
Mẹ hái lá lót khắp đồi hoang
Ru con ngủ như ngày trời sinh câu Xường thơm cỏ
Nửa đời đàn bà thức thế thôi đã đủ
Rú ru ời rày con tảy ti lố lô(1)
Mẹ không giận vì cây chu già thôi trổ hoa
Chỉ sợ con không đem gió qua hết mùa lá rụng
Xuống cạn những bậc thang nhà người đôi chân như sụp vào
 trời rỗng
Con lần đường trở lại
Về đâu cũng vết bão giông
Khóc đi con khóc như ngày trời sinh cặp má hồng
Để qua hết khổ đau một lần tuổi lỡ
Mẹ sẽ phơi trăng lên đá cho con ngủ như vừa sinh ra con
                                                            lần nữa
Biết đâu sang mùa cây chu già sẽ tập nở hoa.
 

______
 
1. Câu hát ru con của người Mường: Ru ời ru, con ngủ cho lâu

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)