Chùm thơ của tác giả Từ Hồng Sơn

Thứ năm - 01/03/2018 12:11
Ngoại ô số 11
 
Sông Hồng chớm đông lạ lẫm tiếng guốc trâu
Lão mục đồng xách điếu cày rời phố
Ống sáo cũ ngóc đầu nhô túi áo
Thân cầu già thèm khoác chiếc chăn bông
Con nghé tơ lần đầu thấy nương ngô
Rúc bụng mẹ vục tìm hơi sữa ấm
Làng chài lạnh, mũi thuyền quên cất vó
Cá kéo nhau trốn mãi dưới hạ nguồn
Đàn ngự điểu muộn mùa bay di trú
Dời tổ chui ngõ khuất tránh heo may
Cốc trà nóng tan sương hun đỉnh dốc
Rượu lò đê chưa chín, lửa đã say
Em ngóng về Hà Nội thăm nhà cũ
Những bức tranh không muốn ở trên tường
Đánh đổi hết sáp trầm toan còn ngấm
Da chân trần êm ái chạm đất non
 
Thử ướm lại khuôn giấc mơ thất lạc
Phố phía ta loang lổ lọn len tàn
Cửa lá sách kẹt rèm tràn gác gió
Ngõ thắp đèn hắt bóng thả bắt nhau
 
Em giấu mùa trong khối ru-bíc không màu
Ta xoay mãi không tìm ra mặt đúng
Hỏi thơ ấu... ầu ơ ơi... lúng túng
Hà Nội chuyển mình cưới rét nàng Bân
 
Bao giờ lại hít hà hương đông bắc
Đưa bàn tay áp mặt gặp mưa phùn
Đào nở lén... muôn năm hồng một sắc
Phố ngỡ ngàng mừng đón đứa con xa.

6
 

Xuân thổ phách
 
Tháp quây sương vừa đủ để lạnh thôi
Hát bài ca hồ cổ rét run môi
Loáng thoáng giọt chuông thu không vừa đổ
Kìa ai gánh đào xuân tô áo phố
Lá dong xanh quấn quýt lạt giang vàng
 
Đứa trẻ đợi hôm thả cá lên trời
Cứ háo hức như mình là ông Táo
Chơi chợ Tết tung tăng rong chân sáo
Chiếc khăn len xô xõa một bên vai
Thích thú thách heo may lùa da ấm
 
Ngõ mặc lại vóc vôi tươi tha thướt
Mùi mứt gừng ngói ngửi ửng mấu khum
Chuối xanh ngậy chờ lót mâm ngũ quả
Nếp cái nương da dẻ tuốt trắng truồng
 
Hà Nội cuối năm vội vàng hơn một chút
Cửa sổ ngó hoa chen chúc lấp lối mùa
Ta biết chứ, em xao lòng quá đỗi
Nhớ thật, cái thời tên phấn, dựng nêu
 
Hàng bách hóa tưởng chừng gần muốn vỡ
Tràn bờ hè, xe đạp khoác vai nhau
Hàng Đường cũng không đường mà đi nữa
Suối bích đào Hàng Lược kẹt tóc mưa
 
Mực đen trải tâm tình trao điệp đỏ
Đứa trẻ nhìn lẩm nhẩm đọc ê a
Gáy vang o lanh lảnh bức tranh gà
Tết dân tộc muôn năm cùng tụ hội
 
Vườn bám phố đòi ra xem Hà Nội
Khoe chồi tươi hai cánh chắp nằn nì
Ngõ năn nỉ tầm xuân chưa dậy vội
Cứ thì thầm ép sữa ngập nụ tơ
 
Thong thả thế, tiết đông chưa mừng tuổi
Ta lì xì thơ ấu buổi giao hoan
Bánh chưng thở khói thơm lan lả thả
Đứa trẻ vùi khoai nướng, nóng xuýt xoa
 
“...Có Tết Đông Đô huyền hoặc
sương bay hồn bóng sâm cầm
có Tết Thăng Long mơ ảo
ngựa hồng gõ vó thềm ô...”

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

 
Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

 
Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)

 
“Con mắt còn có đuôi” của “tình già” hư cấu hay sự thật?

“Con mắt còn có đuôi” của “tình...

Hơn mười năm trước, có người hỏi tôi: Có bao nhiêu sự thật trong bài thơ Tình già của Phan Khôi? Câu hỏi đó đã theo tôi trong suốt một thời gian dài. (PHAN NAM SINH)

 
Napoléon và tấn bi kịch của quyền lực

Napoléon và tấn bi kịch của quyền...

Mối tình đầu của Napoléon (nguyên tác tiếng Pháp Désirée) là một trong số tác phẩm bán chạy nhất của Annemarie Selinko (1914-1986), tiểu thuyết gia người Áo. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

 
Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Hành trình từ Cao Mật ra thế giới

Từ vùng đất Cao Mật nhỏ bé, nghèo khó và heo hút của tỉnh Sơn Đông, nhà văn Mạc Ngôn đã bước lên bục cao nhất của văn đàn thế giới với vị thế rất riêng của mình: người kể chuyện dân gian trong thế giới hiện đại. (NGUYỄN VĂN HÙNG)

Quảng cáo